Ngoài cửa truyền tới tiếng bước chân, từ xa đến gần, phảng phất tằm xuân kia đang gặm nhấm lá dâu, ở bên dưới lá xanh lộ ra thân thể mập trắng.
Tương Nghi cười chỉ chỉ ghế ngồi một bên: “Chu lão gia, mời ngồi.”
Liên Kiều mang trà lên: “Chu lão gia, ngươi nếm thử lá trà của Trà Trang Thúy Diệp chúng ta, có phải tốt hơn vườn trà của ngươi nhiều chút không?”
Trong ngón tay nhỏ nhắn trắng tinh lộ ra chung trà màu xanh nhạt, trong suốt tựa hồ xuyên qua nhật ảnh, Chu lão gia hơi ngẩn ra, nhận lấy chung trà kia, thân thể không tự chủ được rơi xuống ghế dựa: “Lạc tiểu thư, ta nghe nói ngươi muốn mua vườn trà?”
“Ta đúng là có ý này.” Tương Nghi cười chúm chím nhìn Chu lão gia kia: “Chu lão gia có vườn trà muốn bán?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


