Liên Kiều cầm khăn chấm chút nước nhẹ nhàng thay Ca Lạp Nhĩ lau máu trên mặt, Tần ma ma cầm một cái rương nhỏ đi tới: “Đến, bôi thuốc cho Ca Lạp Nhĩ đi.”
Phương tẩu có kim sang dược độc môn, nứt da trong ngày mùa đông, hoặc là bửa củi đứt tay, chỉ cần thoa thuốc bột kia lên, qua mấy ngày là tốt rồi, rất là hiệu quả.
Trong cửa hàng có hai tiểu nhị trẻ tuổi, một mười tám, một mới mười lăm, nhưng ánh mắt Liên Kiều nhìn bọn họ cho tới bây giờ chưa từng dịu dàng như vậy, xưa nay Liên Kiều là kiểu người này, nói năng chua ngoa nhưng tấm lòng như đậu hũ, hai tiểu nhị trẻ tuổi thấy nàng thì chạy thật nhanh, e sợ có nơi nào không làm xong, bị nàng nắm cán.
Nhưng bây giờ nhìn, ánh mắt kia của Liên Kiều, bỗng nhiên Tương Nghi hiểu, Liên Kiều trưởng thành, trong lòng nàng đã có một người, chính là thiếu niên dị tộc Ca Lạp Nhĩ.
Ca Lạp Nhĩ ngậm miệng thật chặt, kim sang dược chà đến chỗ bị thương, hơi nóng bỏng đau đớn, hắn một tiếng cũng không kêu, chỉ yên lặng ngồi đó, mặc cho Liên Kiều thay hắn thoa một tầng thật dầy lên. Qua không lâu, Liên Kiều đậy kín hộp kim sang dược kia, trên mặt Ca Lạp Nhĩ một chỗ vàng một chỗ trắng, bên trong còn lộ ra chút tím bầm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)