“Không đi nữa, cậu cũng đừng đi, ba mươi ngày này cậu lo học hành cho tử tế, chúng ta cùng thi vào một trường đại học tốt.” Thẩm Lê nhìn cô gái nhỏ đầy tàn nhang bên cạnh, nói rất nghiêm túc.
Phải nói Thẩm Lê ở thời học sinh thật sự là một sự tồn tại rất nổi bật.
Chẳng phải sao, các bạn nữ khác nhìn qua đều ngây ngô đờ đẫn, nếu không thì cũng đầu bù tóc rối mặt đầy tàn nhang mụn trứng cá.
Nhìn lại Thẩm Lê, khuôn mặt nhỏ trắng trẻo sạch sẽ, mặt trái xoan mắt to, trông vô cùng thanh thuần đáng yêu.
Mặc dù là nữ phụ ác độc nhưng cũng là một nữ phụ ác độc xinh đẹp mà.
Những ngày ở trường chẳng có gì đặc biệt, cộng thêm việc Thẩm Lê cứ mải ôn tập kiến thức sách giáo khoa nên thời gian một buổi chiều trôi qua rất nhanh.
Chuông tan học vừa vang lên, người trong lớp muốn rời đi lại chẳng có mấy ai, ngay cả mông cũng chưa nhấc lên nữa.
Sao lại ganh đua dữ vậy? Kỳ thi đại học này quá đáng sợ rồi.
Học sinh cấp ba của thập niên 90 không nhiều như đời sau, nhưng mọi người vì thi đại học thì vẫn cứ ganh đua thôi.
Cô đã hứa tan học sẽ về nhà cùng con bé kia nên không ganh đua với bọn họ nữa.
Thẩm Lê thu dọn sách vở xách ba lô lên định đi.
“Thẩm Lê...” Tưởng Hâm đột nhiên gọi.
“Sao thế?” Thẩm Lê nhìn cô ấy với vẻ hơi khó hiểu.
“Cậu về sớm thế? Không phải vừa bảo muốn thi đại học cho tốt sao?” Tưởng Hâm quan tâm hỏi.
“Tớ hứa với em gái rồi, tan học sẽ về nhà cùng em ấy.”
“Cậu cũng có em gái á? Chưa từng nghe cậu nhắc đến bao giờ.” Tưởng Hâm vừa nói vừa thu dọn sách vở bài tập trên bàn.
“Ê, đợi tớ đã.” Tưởng Hâm nhét bừa sách vở vào cặp rồi đuổi theo.
Vừa ra khỏi cửa lớp Thẩm Lê đã bị người ta chặn lại ngay cửa. Nam sinh trước mặt dáng người cũng cao gầy trắng trẻo, trông cũng khá đẹp trai.
Trường bọn họ không có đồng phục thống nhất nhưng nhìn cách ăn mặc của nam sinh trước mặt này rõ ràng là con nhà có tiền.
“Thẩm Lê, cậu về nhà à? Tớ có thể đưa cậu về không?” Nam sinh chặn đường Thẩm Lê đỏ mặt nói.
Ái chà? Thẩm Lê thật sự không có chút ấn tượng nào với người trước mặt.
À không đúng, bây giờ thì có rồi, một cậu chàng trông khá thư sinh.
Cô thừa kế ký ức của nguyên chủ, chỉ là tiếp nhận một số thông tin mang tính then chốt mà thôi.
Người trước mặt này chắc là người mà nguyên chủ cảm thấy không quan trọng lắm nên cô chẳng có chút ấn tượng nào.
“Bạn học, tránh đường chút.”
Kiếp trước Thẩm Lê đã gặp quá nhiều trai đẹp rồi, có ông chủ vì muốn lôi kéo bọn họ còn mời cả “Tiểu thịt tươi” đang nổi đình nổi đám đến tiếp đãi nữa là nam sinh trước mặt, Thẩm Lê không những không rung động mà còn cau mày, nói với vẻ mất kiên nhẫn.
Cô còn phải đi đón nhóc con kia tan học nữa, đến muộn không biết có lại bị người ta bắt nạt không.
Có thể lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ hung dữ này của Thẩm Lê, nam sinh càng tỏ ra căng thẳng hơn.
“Hả? Ờ...”
Nam sinh vô thức lùi lại vài bước, Thẩm Lê chẳng thèm ngoảnh đầu lao thẳng về phía cầu thang.
Tưởng Hâm liếc nhìn nam sinh chặn đường Thẩm Lê một cái rồi lại tiếp tục đuổi theo Thẩm Lê.
“Thẩm Lê, đến cả Trang Vũ mà cậu cũng từ chối à? Cậu ấy là hot boy trường chúng ta đó, vừa đẹp trai lại vừa học giỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

