Thẩm Lê hỏi rất thẳng thắn, không cho Thẩm Lâm chút cơ hội phản ứng nào.
“Hả? Không... Không có, em không có đâu.” Thẩm Lâm trả lời rất hoảng hốt.
Chị gái vốn dĩ đã rất ghét tính cách quá nhút nhát suốt ngày khóc lóc của mình, nếu biết mình bị bắt nạt ở trường, sau này chị ấy chắc chắn sẽ không muốn đi học cùng mình nữa.
Sau này hỏi nhiều quá cô bé cứ mãi không nói, người thì ngày nào cũng bẩn thỉu, Trương Tố Mai cũng phát chán.
“Tan học thì đợi chị ở cổng trường, biết chưa?” Thấy con bé sống chết không chịu nói Thẩm Lê cũng không ép hỏi nữa.
Đợi đưa Thẩm Lâm đến trường cấp hai của con bé xong Thẩm Lê mới đi đến trường của mình.
Vừa mới đến cửa lớp thì chuông vào học đã vang lên.
Lúc này một đám học sinh nhanh chóng từ các ngóc ngách lao ra chạy ùa vào lớp, Thẩm Lê suýt chút nữa thì bị người ta húc bay.
Đám trẻ ranh này vội cái gì chứ.
Ngồi vào chỗ giáo viên bắt đầu giảng đề thi.
Có điều bài tập của thời đại này nói thật thì đối với Thẩm Lê chẳng có chút khó khăn nào.
Sau khi thừa kế ký ức của nguyên chủ, Thẩm Lê nhìn nội dung trong sách giáo khoa, kiến thức về học tập trong đầu cũng dần dần trở nên rõ ràng.
Nhưng theo lý mà nói thì kiến thức trong ký ức của nguyên chủ cũng khá nhiều, không lẽ nào lại không thi đỗ đại học.
Cô còn tưởng thời gian này phải thức thâu đêm suốt sáng để học, nhưng về cơ bản chỉ cần lướt qua kiến thức trong sách giáo khoa một lượt là cô đã nắm được gần hết rồi.
Lúc này bạn cùng bàn truyền đến một tờ giấy nhỏ, hỏi cô sáng nay sao không đi học.
Thẩm Lê nhớ lại người bạn cùng bàn này, hình như quan hệ với nguyên chủ cũng tạm được, ở trong trường coi như là một người bạn mà cô có thể nói chuyện.
Mặt của cô đã bớt sưng đi nhiều rồi, không nhìn kỹ thì hoàn toàn không nhận ra được.
Thẩm Lê viết lại hai chữ “Có việc” rồi tiếp tục nghe giảng và làm bài tập.
Còn khoảng hơn ba mươi ngày nữa, không biết có phải do ảnh hưởng của nguyên chủ hay không mà Thẩm Lê cảm thấy mình thật sự có loại cảm giác cấp bách.
Đặc biệt là khi học sinh trong lớp đều đang chiến đấu hết mình, lòng hiếu thắng của Thẩm Lê cũng bị khơi dậy.
Rất nhanh một tiết học đã trôi qua.
Giáo viên vừa đi mọi người trong lớp học lập tức như chết lả đi, tập thể gục xuống bàn.
Còn Thẩm Lê thì không nghỉ ngơi, cô vẫn đang lật xem sách giáo khoa.
Tối nay không biết đám người thân cực phẩm kia có tìm tới cửa nữa không, về nhà chưa chắc đã có thời gian ôn tập.
Bọn họ dám đến thì cô cũng dám cầm chổi quét bọn họ ra khỏi cửa.
Một đại lão hacker hàng đầu, một kẻ ngoài vòng pháp luật như cô không có chút khả năng tự vệ sao được?
“Thẩm Lê, đột nhiên hôm nay cậu học nghiêm túc ghê.” Bạn cùng bàn Tưởng Hâm nhìn mắt Thẩm Lê chưa từng rời khỏi sách giáo khoa không nhịn được nói.
“Ừ, dù sao cũng phải thi đại học, vẫn phải bỏ chút công sức.” Thẩm Lê thuận miệng đáp.
“Hả? Không phải hôm qua cậu bảo cậu muốn cùng chị hàng xóm ra ngoài đi làm thuê sao? Còn hỏi tớ có muốn đi cùng không?” Lúc này Tưởng Hâm đột nhiên nhỏ giọng hỏi.
Thẩm Lê: “...”
Lại còn có chuyện này nữa sao? Nhưng trong ký ức của cô hoàn toàn không có mà. Khá lắm, ngay cả ký ức truyền cho cô cũng ăn bớt ăn xén.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



