Thôi không nghĩ nữa, mặc kệ có phải hay không chuyện quan trọng trước mắt là kỳ thi đại học.
Cô nhất định phải thi đỗ đại học, sau đó vào khoa Khoa học Máy tính.
Chỉ cần học chuyên ngành liên quan đến máy tính thì sau này cô có thao tác máy tính giỏi đến đâu cũng sẽ không ai nghi ngờ.
Nói thật Thẩm Lê cũng sợ mình có những hành động bất hợp lý sẽ bị phát hiện rồi bắt vào phòng thí nghiệm lắm.
Thời đại này giao thông chưa phát triển, muốn chạy cũng chẳng biết chạy đường nào.
Căn phòng rất nhỏ, dọn dẹp bàn học và tủ quần áo xong là cũng hòm hòm rồi, Thẩm Lê nằm lên giường, ký ức trong đầu vẫn còn rất hỗn loạn.
Thôi kệ, thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng, Thẩm Lê cô dù sao cũng được mệnh danh là thiên tài trong giới hacker nơi IQ phổ biến đều trên 150 mà.
Trong mơ Thẩm Lê thế mà lại mơ thấy nguyên chủ.
Cô ấy nhìn cô với vẻ rất u sầu hỏi: “Thế giới tôi đang sống thật sự chỉ là một cuốn tiểu thuyết thôi sao?”
Thẩm Lê: “...”
“Cầu xin cô, hãy giúp cha mẹ và em gái tôi, gần đây tôi càng ngày càng không kiểm soát được bản thân mình, tôi cũng không muốn tiếp tục sống mệt mỏi như vậy nữa. Sau này cô chính là Thẩm Lê, tâm nguyện duy nhất của tôi là để người nhà tôi được sống những ngày tháng tốt đẹp...”
Tiếng nói bỗng xa dần, cho đến khi không còn nghe thấy nữa.
Thẩm Lê cảm thấy sảng khoái như vừa được mát xa thư giãn toàn thân, cả người lâng lâng, gông xiềng khóa trên người cũng tan biến trong nháy mắt.
Mà ký ức trong đầu cũng dần trở nên rõ ràng.
Đúng lúc này cửa phòng lại bị gõ vang.
“A Lê, đến giờ dậy đi học rồi.” Bên ngoài truyền đến giọng nói của Trương Tố Mai.
Thẩm Lê mở mắt, vẫn chưa hoàn hồn lại sau giấc mơ nhưng cô có thể cảm nhận được, Thẩm Lê trước kia đã hoàn toàn tan biến, từ nay về sau cô chính là Thẩm Lê của thế giới này.
“Con dậy rồi.” Thẩm Lê nói vọng ra ngoài một tiếng sau đó nhanh chóng xuống giường.
Thẩm Lê cô lại sắp quay về thời học sinh rồi!
Khi ra khỏi phòng Thẩm Lâm đã đứng đợi ở trong sân rồi.
Vừa nhìn thấy Thẩm Lê đôi mắt Thẩm Lâm lập tức sáng rực lên.
“Chị.” Cô bé gọi lí nhí.
“Ừ, đi thôi.”
Thẩm Lê thuận tay khoác chiếc ba lô đã cũ kỹ lên vai, sau đó đi trước ra khỏi sân.
Thấy chị gái thật sự muốn đi học cùng mình, vẻ vui mừng trên gương mặt Thẩm Lâm giấu cũng không giấu được.
“Tan học thì về nhà nhé.” Trương Tố Mai đuổi theo ra cửa gọi với theo sau lưng hai chị em.
Tất cả những điều này khiến khóe miệng Thẩm Lê bất giác cong lên.
Mặc dù cái nhà này nghèo quá đáng, lại cả đống người thân cực phẩm, chuyện rắc rối cũng nhiều nhưng cảm giác có người nhà cũng không tệ lắm.
“Chị ơi.” Thẩm Lâm đi theo sau lưng cô, thỉnh thoảng lại lí nhí gọi một tiếng.
“Ừ.” Thẩm Lê đáp lời.
Từ nhà đến trường phải đi bộ khoảng hai mươi phút, cũng là một quãng đường khá xa.
“Chị ơi, sau này chị có thể đi học và về nhà cùng em không?” Thẩm Lâm lại hỏi.
“Được.” Thẩm Lê trả lời rất chắc chắn.
Bây giờ nghĩ lại, những hành vi kỳ quặc của nguyên chủ Thẩm Lê nói không chừng đúng là do cốt truyện hạn chế.
Nếu không thì tại sao lúc biến mất, chuyện cô ấy nhờ vả mình lại là giúp đỡ gia đình cô ấy?
Xem ra cô ấy cũng đâu có ghét em gái mình đâu, nhưng theo ký ức thì cô ấy lại cực kỳ chê bai gia đình này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



