Nghĩ đến đây ánh mắt Trương Tố Mai nhìn Thẩm Lâm càng thêm nghiêm khắc.
Bà đang định nói thêm gì đó thì sau lưng bỗng vang lên giọng nói của Thẩm Lê.
“Ngày mai em đi học cùng chị, tan học cũng đợi chị, chị đến cổng trường đón em, hai chị em mình cùng về.”
Thẩm Lâm trợn tròn mắt nhìn Thẩm Lê đang đứng ở cửa bếp củi, trong mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
Trường cấp hai và cấp ba ở huyện Ninh Thành nằm sát nhau, nhưng trước giờ Thẩm Lê luôn rất bài xích việc người nhà đến trường tìm mình hoặc đi cùng người nhà ở bên ngoài vì cô chê mất mặt.
Thật ra nhìn cách ăn mặc là có thể thấy gia đình thiên vị Thẩm Lê. Quần áo của Thẩm Lê đều sạch sẽ, hơn nữa còn được coi là kiểu dáng mới mẻ trong thời đại này.
Ngược lại nhìn Thẩm Lâm, trông là biết mặc lại đồ cũ của Thẩm Lê.
Tuy nhiên cũng không loại trừ khả năng gia đình muốn tiết kiệm tiền, con thứ thường mặc lại đồ của con cả.
Nhưng trong ký ức của Thẩm Lê, Trương Tố Mai nói chuyện với Thẩm Lê đều mang giọng điệu lấy lòng dỗ dành, còn nói chuyện với Thẩm Lâm thì toàn bảo Thẩm Lâm phải hiểu chuyện hơn các thứ.
Không hổ là thiết lập nữ phụ ác độc, đưa vào cốt truyện tiểu thuyết thì những gì nguyên chủ trải qua hiện giờ đều là bước đệm cho tình tiết về sau.
Ngay từ thời đi học đã bắt đầu giấu giếm sự thật cha mẹ chỉ là nông dân làm thuê. Đợi đến khi lớn lên, đóng giả làm bạch phú mỹ cũng hợp lý đấy chứ?
“Chị...”
Thẩm Lâm rất vui vì chị gái chịu đi cùng mình, đột nhiên lao tới muốn ôm Thẩm Lê nhưng bị Thẩm Lê đưa tay ấn đầu lại.
“Cả người lấm lem thế kia, tắm rửa xong hẵng đụng vào chị.” Thẩm Lê bực bội nói.
“Vâng ạ.” Thẩm Lâm ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ lấm lem nở nụ cười rạng rỡ.
Nhìn thấy cảnh tượng ấm áp của hai chị em, tâm trạng vốn đang u ám của vợ chồng Thẩm Chí Cương cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.
“Mau vào ăn trưa đi, chiều còn phải đến trường. A Lê, chiều nay con phải đi học rồi đúng không? À đúng rồi, mặt của con... Trứng gà đâu?” Trương Tố Mai đột nhiên hỏi.
“Con ăn rồi.” Thẩm Lê trả lời dứt khoát.
“Ăn rồi... Thế mặt con thì sao? Chẳng phải con bảo sợ bạn học chê cười à?”
Lòng tự trọng của con gái lớn luôn rất cao nên cực kỳ để ý đến cách nhìn của bạn học. Cũng vì sáng nay mặt hơi sưng nên sống chết không chịu đến trường.
“Đứa nào cười con con đấm đứa đó!” Thẩm Lê nói một cách rất hiển nhiên.
Trương Tố Mai chưa kịp nói gì thì Thẩm Lâm đã sùng bái thốt lên: “Chị giỏi quá!”
Trương Tố Mai: “...”
“Con mau đi ăn cơm, ăn xong tắm rửa rồi ngủ trưa ngay, cô giáo con nói với mẹ là buổi chiều lên lớp con cứ hay buồn ngủ đấy...”
Trương Tố Mai lại bắt đầu lải nhải dạy dỗ con gái út, Thẩm Lê ngáp một cái, về phòng đóng cửa định ngủ một giấc.
Dù sao bắt đầu từ chiều nay sẽ có một trận đánh ác liệt đây.
Kỳ thi đại học à! Kiếp trước đã qua bao nhiêu năm rồi, còn ba mươi ngày nữa phải ôn cấp tốc thôi.
Trở về phòng nhìn căn phòng nhỏ bừa bộn, Thẩm Lê mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế nhịn một chút rồi vẫn không nhịn nổi, bắt đầu dọn dẹp phòng.
Đợi đến khi nhìn thấy chiếc gương đặt trên bàn học, Thẩm Lê thuận tay cầm gương lên soi, má ơi quỷ thần thiên địa ơi...
Cái này... Sao lại trông giống hệt cô ở thế giới cũ thế này?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)