Chắc sợ sau khi tốt nghiệp cấp ba sẽ không còn cơ hội nữa nên dạo trước người ta viết thư tình tỏ tình với cậu, cậu mãi vẫn không hồi âm. Thế là hôm nay Trang Vũ trực tiếp tìm tới tận cửa luôn. Oa, lãng mạn quá đi, nếu người Trang Vũ tỏ tình là tớ, không biết tớ sẽ hạnh phúc đến nhường nào nữa...”
Tưởng Hâm đi theo bên cạnh Thẩm Lê, cái miệng cứ liến thoắng không ngừng.
Thẩm Lê cũng không ngắt lời cô bạn, chẳng phải phần ký ức cô không có cũng nhờ người bên cạnh bổ sung cho sao? Cô thậm chí còn nghi ngờ có phải mình đã lọt vào thế giới ảo nào đó không, Tưởng Hâm rất phù hợp với thiết lập của một NPC.
“Thẩm Lê, đợi thi đại học xong cậu có chấp nhận Trang Vũ không?” Tưởng Hâm lại hỏi.
“Không chấp nhận.” Lần này Thẩm Lê trả lời.
Đàn ông chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ gõ code của cô thôi. Trong cô nhi viện, ngoại trừ những đứa trẻ bị khiếm khuyết, phần lớn những đứa trẻ khác đều là do tình cảm cha mẹ bất hòa, không ở bên nhau nữa mới bỏ rơi con cái.
Cho nên Thẩm Lê cực kỳ bài xích chuyện yêu đương kết hôn.
Kiếp trước không phải không có ai theo đuổi cô, ngược lại người theo đuổi cô còn rất nhiều, nhưng Thẩm Lê đã gần ba mươi tuổi mà ngay cả yêu đương cũng chưa từng thử.
Còn những người từng theo đuổi cô, từng thề thốt kiếp này chỉ yêu mình cô thì con cái họ đều đã vào tiểu học cả rồi.
Tưởng Hâm đột nhiên dừng bước nhìn chằm chằm vào bóng lưng Thẩm Lê vài giây, sau đó lại chạy nhanh đến bên cạnh Thẩm Lê, hai mắt sáng rực nói: “Thẩm Lê, tớ cảm thấy hôm nay cậu ngầu quá đi!”
Thẩm Lê: “...”
Rất nhanh hai người đã đến trước cổng trường cấp hai huyện Ninh Thành, nhìn đám học sinh cấp hai đi lại nườm nượp Thẩm Lê nhanh chóng nhìn thấy Thẩm Lâm đang bị mấy nữ sinh vây ở giữa.
Chậc, cái con nhóc này sao mà yếu đuối thế.
Thảm thật đấy, nhìn là biết ngày nào cũng bị bắt nạt, em gái của Thẩm Lê cô sao có thể mất mặt như vậy được.
Tưởng Hâm vẫn đang nói chuyện với Thẩm Lê, cô bạn cảm thấy Thẩm Lê hôm nay quá khác biệt, dùng một câu để hình dung chính là, nói ít làm nhiều, ra tay tàn độc.
Rất giống kiểu đại ca ngầu lòi trong phim truyền hình Hồng Kông.
Đừng nhìn Tưởng Hâm mặt đầy tàn nhang cả người lôi thôi lếch thếch như con mọt sách, nhà cô còn khá giả hơn nhà Thẩm Lê nhiều, có cả tivi nữa cơ đấy.
Lúc này một nữ sinh trông có vẻ là đầu sỏ của nhóm nhìn Thẩm Lê, vẻ mặt cũng chẳng hề lộ ra chút sợ hãi nào.
“Chị là ai hả?” Cái kiểu mở màn như dân anh chị của con nhóc này khiến Thẩm Lê bật cười.
Cô bước lên vỗ vỗ vào má con bé đó, khuôn mặt rõ ràng thanh tú trắng trẻo xinh xắn lại lộ ra biểu cảm hung thần ác sát, rồi cười khẩy nói: “Mày điếc hả? Bà đây đã nói là bà đến đón em gái, tai không cần dùng thì có thể quyên góp, hoặc để tao giúp mày cho điếc luôn nhé?”
Lời đe dọa trần trụi này khiến mặt con bé cầm đầu lộ ra vẻ sợ hãi.
“Mày dám! Mày có biết cha tao là ai không?” Nghĩ đến chỗ dựa của mình con bé đó dần cứng rắn trở lại.
“Là ai?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
