Mày nói thẳng ra đi, tao cũng muốn biết ông cha kiểu gì mà dạy ra được đứa con gái như mày. Định chơi trò bạo lực học đường đúng không?
Mày có tin là ngay ngày mai tao sẽ tung ảnh mày lên khắp các trang mạng, kể lể chiến tích của mày để toàn thể nhân dân biết con gái của cha mày, cũng chính là mày là một đứa chuyên bắt nạt bạn học, suốt ngày khoe cha không hả?”
Thẩm Lê nhìn con bé trước mặt cười như không cười nói. Cô thật sự không chém gió đâu, tuy hiện nay hơi ít máy tính thật nhưng muốn tìm một cái máy tính để dùng Thẩm Lê nghĩ mình vẫn có thể tìm được.
Hơn nữa với trình độ công nghệ mạng trong nước hiện nay, những lời cô nói ở trên cho dù cô có làm thật thì cũng chẳng ai tra ra được là gửi đi từ cái huyện nhỏ này.
“Chị ơi em sai rồi, thật đấy, sau này bọn em không bao giờ bắt nạt bạn Thẩm Lâm nữa đâu.” Con bé đó bị Thẩm Lê dọa sợ, lập tức xin lỗi rối rít.
Chậc, nhát gan thế.
Thật ra cô còn muốn thử xem, phơi bày những kẻ chuyên đi bắt nạt người khác để chúng nó cũng bị bắt nạt một lần xem sao.
Đáng tiếc hiện giờ cô còn quá yếu, tuy cô có thể đảm bảo mình thoát khỏi sự nghi ngờ trên mạng nhưng muốn điều tra trong thực tế thì vẫn có dấu vết để lần ra.
“Sai rồi?” Thẩm Lê nhìn từng đứa con gái bị dọa mặt cắt không còn giọt máu, cười khẩy hỏi lại.
“Sai rồi sai rồi, chị ơi bọn em thật sự biết sai rồi.” Những đứa con gái khác cũng vội vàng xin lỗi theo.
Nếu bị người nhà biết chúng nó ở trường không lo học hành mà tụ tập băng đảng bắt nạt bạn bè, lỡ không cho đi học nữa thì sao?
Tài nguyên giáo dục hiện nay vẫn còn rất khan hiếm, tuy rằng giáo dục bắt buộc chín năm mới vừa phổ cập thì còn đỡ, nhưng như thi lên cấp ba hay thi đại học, thường các gia đình cũng sẽ ưu tiên con trai trong nhà trước.
“Người chúng mày cần xin lỗi là tao à?” Thẩm Lê lại hỏi.
Mấy đứa con gái nghe vậy vội quay sang nhìn Thẩm Lâm rồi nói: “Bạn Thẩm Lâm, xin lỗi nhé.”
Thẩm Lâm nhìn một loạt thao tác của chị gái thì đã ngẩn tò te ra rồi, đợi đám người xin lỗi mình xong cô bé mới phản ứng lại.
“Thẩm Lâm, bọn chúng mà còn tìm em gây rắc rối nữa thì em phải làm thế nào?” Thẩm Lê thấy đứa em gái ngốc nghếch này cứ im thin thít, dứt khoát hỏi thẳng.
“Em...” Thẩm Lâm có chút thấp thỏm nhìn những người khác không dám nói lời nào.
“Nói! Tự em không cứu mình thì chẳng ai cứu được em đâu! Sau này bọn chúng còn tìm em gây sự em phải làm thế nào?” Thẩm Lê đột nhiên hỏi cực kỳ nghiêm khắc.
Tiếng quát này không chỉ làm Thẩm Lâm giật mình, mà ngay cả mấy đứa con gái hay bắt nạt Thẩm Lâm cũng theo bản năng đứng thẳng người dậy.
“Em sẽ mách chị, nói bọn họ bắt nạt em!” Lần này Thẩm Lâm trả lời rất nhanh.
Nhưng câu trả lời thì... Khiến người ta dở khóc dở cười.
Thôi cũng được, hiện giờ con nhóc này ngoài dựa vào cô ra thì còn biết dựa vào ai chứ.
“Được, bạn tao...” Thẩm Lê nói xong chỉ tay về phía Tưởng Hâm đang đứng bên cạnh.
Tưởng Hâm: [?]
Cũng có chuyện của mình sao? Ăn dưa hóng hớt một hồi lại hóng trúng bản thân mình.
“Trong tay cậu ấy có máy ảnh, máy ảnh bọn mày biết chứ? Vừa nãy nhân lúc bọn mày không chú ý cậu ấy đã chụp hết mặt bọn mày lại rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

