Sau này đứa nào trong bọn mày mà còn dám bắt nạt em gái tao, tao sẽ không đến trường tìm bọn mày nữa mà trực tiếp công bố ảnh bọn mày lên mạng, để những người ghét thói ỷ mạnh hiếp yếu đến dạy dỗ bọn mày.
Trong nhà bọn mày có đứa gia cảnh tốt chắc cũng biết trên mạng cái gì cũng xem được đúng không? Ở huyện Ninh Thành này người có máy tính không biết có nhiều không nhỉ.”
Thẩm Lê lại đe dọa.
Hết cách rồi, cô sắp phải thi đại học, đến lúc đó đứa em gái hờ này vẫn phải tiếp tục học hết cấp ba ở đây, cô không thể cứ canh chừng mãi được.
Trừ phi cô có bản lĩnh đưa người đến chỗ cô ở để học cấp ba.
“Thẩm Lê, vừa rồi cậu ngầu quá đi mất! Trời ơi, tớ vừa được chứng kiến cảnh tượng để đời gì thế này? Cho tớ hỏi cái, sao cậu không phải là chị gái tớ chứ?”
“Này, em tên là Thẩm Lâm đúng không? Em nói xem vừa rồi chị gái em có phải ngầu bá cháy không? Trời đất ơi, may mà chị đi theo nếu không làm sao xem được kịch hay như thế chứ?”
Tưởng Hâm đi theo hai chị em nhà họ Thẩm, cái miệng cứ liến thoắng không ngừng. Cô ấy cứ như vừa uống thuốc kích thích, cả người hưng phấn vô cùng.
Thẩm Lê lười để ý đến cô ấy. Lúc mới gặp Tưởng Hâm cô còn tưởng cô ấy là một cô gái khá yên tĩnh, không ngờ lại ồn ào đến thế.
Nhưng trong ký ức của nguyên chủ, Tưởng Hâm rõ ràng đâu phải là người nói nhiều như vậy?
“Chị.” Lúc này Thẩm Lâm đột nhiên lên tiếng gọi Thẩm Lê lại.
“Làm gì?” Thẩm Lê cộc lốc đáp.
Đứa nhỏ này nhát gan đến mức nào chứ? Bị người ta bắt nạt lâu như vậy mà cũng không dám nói với người nhà.
Nếu không phải cô xuyên không đến đây, e rằng cả thời cấp hai của Thẩm Lâm đều sẽ trôi qua trong cảnh bị bạo lực học đường.
“Chị, cảm ơn chị.” Thẩm Lâm lí nhí nói.
Nghe thấy lời này Thẩm Lê dừng bước.
“Chị không thể bảo vệ em mãi được, hiểu không?” Thẩm Lê nhìn cô bé thấp hơn mình nửa cái đầu trước mặt, nghiêm túc nói.
“Em biết, sau này em sẽ bảo vệ chị.” Trong ánh mắt Thẩm Lâm toát lên vài phần kiên định.
Đúng lúc này chỉ nghe thấy tiếng “Tách” một cái, là âm thanh khi máy ảnh chụp hình.
Hai chị em đồng thời quay đầu lại, nhìn thấy Tưởng Hâm đang cầm máy ảnh, vẻ mặt đầy lúng túng nhìn họ.
“A? Ngại quá, tớ thấy cảnh vừa rồi đẹp quá nên không kìm được lấy máy ảnh ra chụp lại. Cậu yên tâm, đợi rửa ảnh xong tớ sẽ đưa cho cậu.” Tưởng Hâm gãi đầu xấu hổ đến mức chân tay luống cuống.
Dù sao thì chụp trộm người khác lại còn bị phát hiện đúng là ngại thật.
“Cậu có máy ảnh thật à?” Thẩm Lê hơi ngạc nhiên, xem ra gia cảnh cô bạn cùng bàn này không đơn giản.
“Hả? Tớ còn tưởng cậu nhìn thấy trong cặp sách của tớ rồi nên ban nãy mới nói với mấy đứa nhóc kia như vậy.” Tưởng Hâm có chút cạn lời.
Hóa ra những lời Thẩm Lê nói ban nãy đều là chém gió à? Cô ấy hoàn toàn chưa hề phát hiện trong cặp mình có máy ảnh.
“Tớ không nhìn thấy.”
Thẩm Lê nói xong lại bảo với Tưởng Hâm: “Sau này đừng mang máy ảnh đến lớp nữa, thứ này quá bắt mắt và quý giá.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

