Ti vi cũng khá phổ biến nhưng những thứ như máy ảnh, máy tính, điện thoại di động thì vẫn là hàng hiếm được chứ? Thường chỉ có những gia đình cực kỳ giàu có mới mua nổi.
“Tớ biết rồi, cái này là cha tớ mới mua cho tớ đấy, tớ thích quá nên không nhịn được mang đến trường.” Tưởng Hâm lầm bầm.
“Nhà cậu không ở hướng này đúng không? Bọn tớ phải về nhà rồi.” Thẩm Lê nhìn Tưởng Hâm rồi hỏi.
“Đúng vậy, cho nên em phải học hành chăm chỉ, sau này cũng nỗ lực kiếm tiền rồi muốn mua gì thì mua.” Thẩm Lê thuận miệng nói.
“Vâng em biết rồi chị, em nhất định sẽ học thật giỏi.”
Thẩm Lê quả thật không biết rằng hành động và lời nói hôm nay của cô đã mang lại ảnh hưởng lớn đến mức nào cho cô em gái hời này.
Hai người vừa về đến cửa nhà đã nghe thấy bên trong ồn ào náo nhiệt, toàn là tiếng tranh cãi.
“Chú hai, chú có thế nào đi nữa cũng không thể để con gái mình cầm chổi quét mẹ ra khỏi nhà chứ hả? Hành vi đại nghịch bất đạo như vậy đáng bị treo lên đánh một trận. Chú không nỡ đánh con gái thì để tôi! Đợi Thẩm Lê về người làm bác cả này sẽ thay chú dạy dỗ nó.” Một giọng nói cực kỳ vô liêm sỉ vang lên.
“A Lê là con gái tôi, đến lượt bác đánh con bé sao? Anh cả, các người đừng có ức hiếp người quá đáng.” Lúc này Trương Tố Mai phản bác.
“Anh cả, chuyện này đúng là A Lê sai, thế này đi, em bảo nó xin lỗi mẹ được không?” Thẩm Chí Cương luôn là như vậy, thấp cổ bé họng trước mặt người nhà họ Thẩm.
Thẩm Lâm ngẩng đầu nhìn chị gái, còn chưa kịp nói gì thì Thẩm Lê đã bất ngờ đẩy cửa bước vào.
“Tôi không xin lỗi, hay là bác cả cũng muốn trải nghiệm cảm giác bị quét ra khỏi nhà?” Thẩm Lê nhìn người đàn ông đang đứng giữa sân, được vợ chồng Thẩm Chí Cương vây quanh.
Chỉ có một mình anh trai của Thẩm Chí Cương là Thẩm Chí Quân đến, chắc là gã cảm thấy thân làm anh cả đến dạy dỗ em trai mình là hợp lý nhất.
Đám người này suốt ngày chỉ chằm hăm vào một mình Thẩm Chí Cương mà vặt lông, không khiến bọn họ nôn ra chút gì thì thật khó giải mối hận trong lòng.
“Mày làm phản rồi!” Thẩm Chí Quân nhìn Thẩm Lê, vẻ mặt viết đầy sự không thể tin nổi.
“Được lắm, vốn dĩ mẹ về nói với tao là Thẩm Lê muốn đánh bà tao còn có chút không tin, bây giờ mày lại muốn đánh cả tao, hôm nay tao thay cha mẹ mày dạy dỗ mày một trận ra trò.”
Thẩm Chí Quân nói xong xắn tay áo lao về phía Thẩm Lê. Thẩm Lê cũng chẳng sợ, lao tới tung một cước đá ngã Thẩm Chí Quân xuống đất.
Mọi người thậm chí còn chưa nhìn rõ Thẩm Lê ra tay thế nào thì biến cố này đã xảy ra.
Hiện trường chìm vào im lặng trong giây lát, đợi Thẩm Chí Cương phản ứng lại ông vội vàng đỡ Thẩm Chí Quân dậy.
“Anh cả, anh... Anh không sao chứ?” Ông lúng túng hỏi.
Dù sao nhìn thấy anh ruột của mình bị con gái đá bay xuống đất quả thật là chuyện cực kỳ khó xử.
“Mày... Chúng mày...”
Thẩm Chí Quân chỉ tay vào Thẩm Chí Cương lại chỉ vào Trương Tố Mai, đang định nói gì đó thì nhìn thấy một cái chổi bay thẳng vào mặt gã.
Gã vội dùng tay đỡ, vừa đỡ vừa đứng dậy lao ra ngoài cửa.
“Thẩm Lê mày cứ đợi đấy cho tao!” Bỏ lại lời đe dọa xong Thẩm Chí Quân xám xịt bỏ đi.
Những người khác nhìn Thẩm Lê vẫn đang cầm cái chổi đều im lặng một hồi.
“A Lê!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


