Xem con đã làm chuyện tốt gì kìa!” Đợi phản ứng lại Thẩm Chí Cương không nhịn được gầm lên.
Nó muốn làm căng mối quan hệ giữa chi này của bọn họ với những người khác trong nhà họ Thẩm, đến mức dùng chổi quét hai người ra khỏi nhà rồi.
“Đương nhiên con biết vừa rồi con đã làm một chuyện tốt tày đình, không cần cảm ơn!” Thẩm Lê vừa nói vừa đưa cái chổi cho Thẩm Lâm đang nhìn mình đầy sùng bái, sau đó còn phủi phủi tay.
“Con làm phản rồi! Sao con lại trở nên như thế này chứ.” Thẩm Chí Cương nhìn Thẩm Lê vô cùng đau lòng.
Quan niệm của ông vẫn là con gái phải dịu dàng thục nữ, Thẩm Lê bây giờ mang dáng vẻ lỗ mãng, động một chút là đánh đánh giết giết, nào có nửa phần tác phong thục nữ của con gái nhà lành.
“Sao con lại trở nên như thế này ư? Cha nói xem? Bao nhiêu năm nay nhà chúng ta bị bà nội và bác cả áp bức còn chưa đủ sao? Con nhịn được lâu như vậy mới gọi là lạ đời đấy.
Nếu cha không muốn nuôi vợ con mình thì cứ nói thẳng, con sẽ đưa mẹ và em gái rời đi. Suốt ngày đưa tiền cho người khác, giúp nhà người khác làm không công, nhà mình thì nghèo đến mức bữa nào cũng chỉ ăn rau cải trắng. Hơn nữa cha bảo con đi học, cha có tiền cho con học đại học không?”
Thẩm Lê tuôn một tràng vào mặt Thẩm Chí Cương sau đó sập cửa trở về phòng. Mà cô nói nhiều như vậy Thẩm Chí Cương lại không phản bác được câu nào.
Đúng vậy, học phí đại học của con gái phải làm sao đây? Trong tay ông trống rỗng, gần đây lại không có việc gì làm, trong nhà thật sự sắp không còn gì để ăn rồi.
Trương Tố Mai nhìn người chồng xưa nay luôn cầu gì được nấy với bên nhà họ Thẩm, lần này cũng hiếm khi không cùng ông dạy dỗ con gái.
Nói thật thì trong nhà họ Thẩm, chi của bọn họ là khó khăn nhất, vậy mà những người khác trong nhà họ Thẩm lại cứ thích chiếm hời của nhà bà.
Thôi bỏ đi, vì hai đứa con gái bà cũng không thể tiếp tục như vậy nữa. Hành động và lời nói vừa rồi của Thẩm Lê đã cho Trương Tố Mai dũng khí rất lớn.
Bà nhìn Thẩm Chí Cương đang đứng ngẩn người tại chỗ, vô cùng thất vọng nói: “Thẩm Chí Cương, hay là chúng ta ly hôn đi.”
“Bà nói cái gì?” Thẩm Chí Cương còn tưởng mình nghe nhầm.
“Tôi nói chúng ta ly hôn! Căn nhà để lại cho tôi và hai đứa con, ông đi mà sống cùng người nhà họ Thẩm các người đi. Dù sao tiền ông kiếm được phần lớn đều chui vào túi mẹ ông rồi còn gì? Đi tìm bà ta mà nương tựa, chúng ta ly hôn.”
Trương Tố Mai càng nói càng thấy cách này khả thi, hăng máu lên lại nói: “Ngày mai chúng ta đi phòng công chứng.”
Thẩm Chí Cương bị những lời lẽ táo bạo của vợ làm cho khiếp sợ, ông nhìn thoáng qua cô con gái út đang yên lặng quan sát bọn họ ở bên cạnh, bèn nhỏ giọng hỏi: “Vợ à, bà nói lẫy cái gì thế, Thẩm Lâm còn đang ở đây mà.”
Trương Tố Mai cười lạnh một tiếng sau đó châm chọc hỏi:
“Trong lòng ông vẫn còn có con gái sao? Tôi tưởng trong lòng ông chỉ có bà mẹ kia thôi chứ. Cái gì mà con gái lớn không giữ được, con gái rồi cũng phải gả ra ngoài, mấy lời thối tha này sao có thể thốt ra từ miệng của một người cũng là phụ nữ chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)