Tôi đã muốn hỏi mẹ ông từ lâu rồi, bà ta không phải phụ nữ sao? Tại sao lại phân biệt đối xử với phụ nữ như vậy. Con gái của tôi sau này dù có lấy chồng hay không tôi đều vui lòng nuôi chúng nó ăn học.
Nếu ông muốn lo cho con trai người khác thì cứ đi mà lo. Sau này dù có phải đập nồi bán sắt tôi cũng sẽ nuôi hai đứa khôn lớn thành người!”
Trương Tố Mai tự mình nói một hồi, cảm thấy sống mũi cay cay, hốc mắt cũng nhanh chóng đỏ hoe.
“Ây da, đang yên đang lành làm ầm ĩ cái gì thế!” Thẩm Chí Cương cuống lên, vội vàng muốn tiến tới ôm Trương Tố Mai nhưng bị bà né tránh.
“A Lâm, về phòng đi, cha mẹ có chuyện cần nói.” Trương Tố Mai vẫn nhớ phải bảo Thẩm Lâm tránh đi trước.
Thẩm Lâm hơi nghi ngờ nhìn cha mẹ một cái rồi ngoan ngoãn quay về phòng.
Cô bé và Thẩm Lê mỗi người có một gian phòng nhỏ nhưng không gian đều cực kỳ chật hẹp, vốn dĩ là từ một phòng ngăn ra thành hai.
A Lê của tôi trước giờ vẫn luôn lương thiện, không giỏi ăn nói như vậy. Tôi nói cho ông biết, tôi muốn ly hôn với ông! Đợi A Lê học đại học xong, được phân công tác, có tiền đồ rồi con bé chắc chắn sẽ đưa tôi và A Lâm rời đi. Ông cứ ở đó mà đợi bị mẹ và anh cả ông hút máu cả đời đi!”
“Tôi...” Thẩm Chí Cương bị chặn họng đến mức á khẩu không trả lời được, thậm chí ngay cả cơ hội phản bác cũng không có.
Trương Tố Mai trút giận xong liền xoay người về phòng khóa trái cửa, một chút cơ hội cũng không cho Thẩm Chí Cương.
“Chuyện này... Cơm thì vẫn phải ăn chứ? Hai đứa nhỏ đi học về đều chưa ăn cơm mà.” Thẩm Chí Cương có chút bất lực nói.
Thẩm Lê ghé vào cửa nghe động tĩnh bên ngoài, khóe miệng không tự chủ được mà nhếch lên.
Thế mới đúng chứ, người cha này thật sự quá hồ đồ rồi, phải để cho ông ấy nhận một chút bài học mới được.
Nhà mình còn một đống nợ nần rối rắm thế mà còn đi lo chuyện bao đồng nhà người khác.
Tuy rằng ông ấy cũng là bị ép buộc phải lo, nhưng dù người khác ép thế nào đi nữa, chỉ cần tâm ông ấy đủ cứng rắn là được rồi còn gì.
Đợi bên ngoài hoàn toàn không còn động tĩnh Thẩm Lê mới lấy sách ra bắt đầu ôn tập nội dung bài học.
Hiện giờ cô vẫn nên vượt qua cửa ải khó khăn là kỳ thi đại học trước đã. Đợi thi xong sẽ nghĩ cách kiếm tiền sau.
Thẩm Lê có rất nhiều thời gian để giúp cái nhà này thay da đổi thịt, nhưng trước mắt quan trọng nhất là phải thực hiện bước đầu tiên.
Cuối cùng Thẩm Chí Cương vẫn đến gõ cửa phòng Thẩm Lê gọi cô ra ăn cơm.
Nhìn trứng luộc trong nồi Thẩm Lê cạn lời. Cách làm món trứng này chỉ có thể luộc thôi sao?
Thôi kệ, tạm bợ vậy.
Chuyện kiếm tiền vẫn là việc cấp bách không thể chậm trễ, ngày mai sau khi tan học cô phải ra phố xem thử có cách nào kiếm tiền nhanh hay không.
Ít nhất cũng phải cải thiện chuyện ăn uống trước đã chứ? Ngày nào cũng ăn thế này cô thật sự sợ cả nhà đều bị suy dinh dưỡng mất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)