Ăn cơm xong Thẩm Lê liền về phòng ôn tập, Thẩm Lâm cũng về phòng mình.
Nhưng trong suốt bữa ăn, từ đầu đến cuối Trương Tố Mai đều không để ý đến Thẩm Chí Cương, cũng không biết có phải bà thật sự đã nảy sinh ý định ly hôn hay không.
Ngày hôm sau Thẩm Lê lại bị tiếng gõ cửa đánh thức. Chuyện này thật sự không thể trách cô được, không có đồng hồ báo thức, không có điện thoại di động cô dậy nổi mới là lạ.
Hơn nữa trước kia cô là cú đêm, thích gõ code vào ban đêm, cho nên đã rất lâu rồi cô không dậy sớm như vậy.
“Chị ơi dậy thôi, phải đi học rồi.” Bên ngoài truyền đến tiếng của Thẩm Lâm.
Con bé này được đấy chứ, mới qua một đêm đã dám gọi cô dậy rồi.
Cô nói vài phút thì đúng thật là vài phút. Thẩm Lâm nhớ lúc trước, trước khi chị đi học đều tốn rất nhiều thời gian chải tóc, còn phải bôi một ít đồ thơm thơm lên mặt rồi mới ra khỏi cửa.
Nhưng bây giờ...
Nhìn Thẩm Lê đang đi phía trước mình miệng vẫn còn đang ngáp ngắn ngáp dài, Thẩm Lâm im lặng.
Tóc của Thẩm Lê chỉ tùy tiện dùng tay chải hai cái, buộc kiểu đuôi ngựa cao là xong chuyện.
Bản thân cô cũng sở hữu gương mặt này nên tự nhiên biết rõ dù có buộc tóc thế nào mình cũng đều xinh đẹp, cho nên không cần thiết phải tốn nhiều thời gian chải chuốt như vậy.
Dù sao thì cô xinh đẹp trời sinh mà.
Bây giờ thời gian chính là tiền bạc, cô phải nhanh chóng đến trường học tập.
Nói thật Thẩm Lê cảm thấy cả đời này mình chưa bao giờ học hành chăm chỉ như vậy, trong đầu toàn là học học học.
Chế độ thi đại học ở niên đại này còn khá cứng nhắc, chú trọng nhiều vào việc kiểm tra trí nhớ và khả năng áp dụng máy móc của học sinh, cho nên vẫn phải dựa vào học vẹt, không thể lười biếng chút nào.
Sau khi đưa Thẩm Lâm đến cổng trường, dặn dò con bé nếu còn bị ai bắt nạt thì nhất định phải nói Thẩm Lê mới đi đến trường của mình.
Không ngờ ở cổng trường lại gặp được nam sinh hôm qua chặn đường đòi đưa cô về nhà, đúng rồi, hình như tên là Trang Vũ gì đó.
“Thẩm Lê, chào buổi sáng.” Cậu ta vừa nhìn thấy Thẩm Lê lập tức cười chào hỏi.
Nhìn dáng vẻ này là cố ý đứng ở cổng trường đợi Thẩm Lê. Phải nói nam nữ thời thanh xuân thật khiến người ta rung động.
Trong mắt Thẩm Lê nam sinh tên Trang Vũ này cũng chỉ có ngoại hình trên trung bình, nhưng xuất hiện ở nơi như trường học lại khiến cậu ta trông cực kỳ giống một chàng trai toả nắng đầy sức sống thanh xuân.
“Ừ.” Thẩm Lê nể mặt cậu ta đáp lại một tiếng, không ngờ Trang Vũ trực tiếp đuổi theo.
“Thẩm Lê, cái đó, cậu muốn thi trường đại học nào thế? Cha mẹ tớ gợi ý các trường đại học ở Bắc Kinh tốt hơn, bảo tớ thi vào đó, còn cậu thì sao?” Trang Vũ lại hỏi.
“Không biết. Bạn học này, tôi thi trường nào thì có liên quan gì đến cậu không?” Thẩm Lê hỏi ngược lại.
Trên mặt Trang Vũ đột nhiên xuất hiện vệt ửng hồng khả nghi, sau đó có chút ấp úng nói: “Tớ... Tớ muốn lên đại học vẫn được làm bạn học với cậu.”
Câu trả lời này đúng là đồ ngốc hả?
“Vậy cậu có thể đừng làm ảnh hưởng đến việc tôi thi Đại học được không? Bây giờ tôi còn chưa biết có thi đỗ hay không mà cậu cứ đến làm phiền tôi mãi.” Thẩm Lê không chút lưu tình đáp trả.
Mặt Trang Vũ lập tức đỏ bừng, vội nói: “Tớ... Xin lỗi, tớ, tớ không làm phiền cậu học nữa, đợi sau khi thi Đại học xong tớ sẽ đến tìm cậu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)