“Tôi lấy vàng ra thanh toán cũng đếch liên quan đến cô. Có rảnh thì đi mà quản ông cha của cô ấy, suốt ngày chạy sang nhà người khác vòi vĩnh. Buồn cười thật, nhà các người có ngai vàng cần kế thừa hay sao mà lại bắt nhà tôi đưa tiền nuôi các người đi học.”
Thẩm Lê nói xong câu này lại nhìn sang Thẩm Dao đang đứng trước mặt, rồi hỏi ngược lại: “Anh nói có đúng không? Diệu Tổ?”
Anh ta tên là Thẩm Dao, Diệu Tổ cái gì chứ!
Thẩm Lê vừa nói vừa lắc đầu, ánh mắt nhìn Thẩm Oánh như nhìn một kẻ ngu si.
“Mày!” Thẩm Oánh bị lời của cô làm cho tức điên lên, thế mà lại dám chửi cô ta ngu.
“Thẩm Lê, mày ra tay với bà nội và cha tao không sợ bị thiên lôi đánh chết sao?” Thẩm Dao nhìn Thẩm Lê đột nhiên hỏi.
Thẩm Lê nhìn anh ta với ánh mắt khó hiểu, đáp lại: “Tại sao tôi phải sợ? Tôi lại muốn hỏi thử xem, cha anh hút máu em trai ruột của mình như thế không sợ bị thiên lôi đánh chết sao?”
“Mày!”
Thẩm Dao không nhịn được nữa, giơ tay lên định tát vào mặt Thẩm Lê. Thẩm Lâm nhìn thấy cảnh này sợ đến mức suýt chút nữa hét lên.
Nhưng không ngờ phản ứng của Thẩm Lê lại nhanh như vậy, trực tiếp chộp lấy tay Thẩm Dao, tiếp đó chỉ nghe thấy tiếng “Rắc” vang lên, Thẩm Dao đau đớn kêu lên thành tiếng.
“Chậc, yếu như sên mà còn dám đến chọc vào tôi.”
Thẩm Lê nói rồi đẩy Thẩm Dao về phía trước, tiếp đó Thẩm Dao ngã phịch mông xuống đất.
Đúng lúc này người ở cổng chợ chú ý đến động tĩnh bên này cũng ngày càng nhiều, tiếp đó có người dứt khoát tiến lên xem náo nhiệt.
Thẩm Lê thấy vậy trên mặt lập tức lộ ra vẻ sợ hãi rồi nói: “Anh họ, em đã nói là cha em không có tiền đưa cho nhà các anh, sao anh còn tìm đến em nói không đưa tiền thì đánh em chứ? May mà cái tát vừa rồi của anh không rơi xuống mặt em, nếu không ngày mai em chẳng còn mặt mũi nào đi học nữa. Anh phải thi đại học, em cũng phải thi đại học mà, còn chưa biết có đỗ hay không, dựa vào đâu mà bà nội bắt cha em đưa tiền cho anh đi học đại học, nói em là đồ lỗ vốn không cho em đi học đại học chứ? Sao mọi người có thể như vậy...”
Thẩm Lê vừa nói vừa che mặt, giống như đang khóc vậy.
Thẩm Oánh bị một loạt thao tác không biết xấu hổ này của cô làm cho ngây người, chỉ vào Thẩm Lê nói: “Mày nói láo! Không phải như thế...”
Lúc này hàng xóm xung quanh có người quen biết mấy người họ đứng ra hỏi Thẩm Lê: “Cháu là con gái của Thẩm Chí Cương phải không?”
Thẩm Lê ngẩng đầu lên, cô đã dụi mắt cho đỏ hoe sau đó lộ ra vẻ mặt vô cùng tủi thân nói: “Đúng vậy ạ.”
“Ây, tôi có thể làm chứng cô bé này không nói dối.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


