Ông chủ bán thịt heo nhìn Thẩm Lê cười nói.
Giá sườn những năm 90 không cao bằng giá thịt heo, điều Thẩm Lê không biết là bây giờ loại thịt đắt nhất lại là thịt mỡ, vì thịt mỡ có thể rán lấy mỡ, sử dụng tuần hoàn.
“Ông chủ, tính tám đồng năm thôi, lần sau cháu lại đến hàng chú mua.”
Thẩm Lê nói rất tự nhiên như một tay mặc cả lão luyện.
“Được! Tám đồng năm bán cho cháu đấy.” Ông chủ này thấy Thẩm Lê trắng trẻo sạch sẽ, không ngờ lại còn biết mặc cả.
Thẩm Lê trực tiếp đưa một tờ tiền mệnh giá một trăm đồng khiến ông chủ nhìn đến đứng cả mắt.
“Ái chà, cô bé, đợi chút nhé, chú trả lại tiền thừa.”
Ông chủ nhận lấy tờ tiền Thẩm Lê đưa, nhìn trái nhìn phải, không nhịn được lầm bầm: “Tiền của cháu còn mới thật đấy.”
“Yên tâm đi chú, bảo đảm là thật!” Thẩm Lê cười nói.
Bị Thẩm Lê nhìn thấu nỗi lo lắng, ông chủ cười có chút gượng gạo rồi đáp: “Đợi chút nhé, chú sang hàng bên cạnh nhờ người ta xem hộ tờ tiền này.”
Nói rồi cầm tiền đi sang sạp bên cạnh hỏi.
Thẩm Lâm có chút lo lắng nắm chặt lấy tay áo Thẩm Lê, dáng vẻ rất căng thẳng cứ như thể tiền Thẩm Lê lấy ra là tiền giả vậy.
“Bình tĩnh chút đi, sợ cái gì?” Thẩm Lê bó tay với cô em gái nhát gan này, cái gì cũng sợ.
Một lát sau ông chủ đã quay lại, còn tỏ vẻ rất áy náy nói với Thẩm Lê: “Ngại quá để cháu đợi lâu rồi, đây, tiền thừa của cháu.”
Ông chủ nở nụ cười thật thà với Thẩm Lê rồi đưa tiền lẻ trả lại cho cô.
“Được ạ, chúc ông chủ buôn may bán đắt, lần sau cháu lại đến hàng chú mua.” Thẩm Lê nhận lấy tiền và túi đựng sườn, còn nói một câu khách sáo với ông chủ.
“Cô bé miệng ngọt thật đấy, yên tâm, lần sau đến chú lại giảm giá cho.”
Thẩm Lê đợi chính là câu nói này, ngày mai cô còn muốn ăn thịt, ăn thịt!
Vui vẻ xách túi sườn trên tay về nhà, nhưng không ngờ vừa ra khỏi chợ hai người đã bị chặn lại.
Đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng để mấy loại chó mèo nào cũng đến chặn đường cô, thật sự phiền chết đi được!
“Có việc gì?” Thẩm Lê nhìn một nam một nữ trước mặt lạnh lùng hỏi.
Tên con trai trông mặt mũi gian manh lén lút, đứa con gái thì trông chua ngoa khắc nghiệt, hai người này nhìn qua đã biết không phải thứ tốt lành gì.
“Thẩm Lê, hôm qua mày dám ra tay với cha tao!” Cô gái kia ra đòn phủ đầu, chỉ vào Thẩm Lê vô cùng phẫn nộ nói.
Ồ, Thẩm Lê nhớ ra rồi, hai người này là con của bác cả cô.
Con trai tên Thẩm Dao cũng học lớp 12 giống cô. Con gái tên Thẩm Oánh học lớp 10.
Hai người này thế mà không tìm cô gây sự ở trường, lại chạy ra cổng chợ gây sự? Xem ra là sợ bị nhà trường phát hiện rồi hủy bỏ tư cách thi đại học.
Không ngờ nha, đây là lần đầu tiên thấy cha già chạy con trai lại tới. Cả nhà này đúng là cực phẩm, thay phiên nhau ra trận bắt nạt cô, thật sự coi Thẩm Lê cô dễ bắt nạt lắm hả?
“Đúng đấy thì sao? Ông ta chạy đến nhà tôi sủa inh ỏi một hồi rồi định đánh tôi, tôi còn không được đánh trả à?” Thẩm Lê đưa túi thịt trong tay cho Thẩm Lâm, hờ hững nói.
Nhìn cái túi trong tay Thẩm Lâm, Thẩm Oánh đột nhiên hỏi: “Thẩm Lê, mày lấy đâu ra tiền mua thịt thế? Vừa nãy tao thấy cả rồi, mày lấy một tờ một trăm đồng ra thanh toán.”
Mẹ kiếp! Thế mà dám theo dõi cô lâu như vậy, không thể nhịn nổi nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
