Không nhìn ra nha Thẩm Lê, bình thường thấy quần áo cậu mặc hình như đều không đắt tiền lắm, không ngờ người thân trong nhà lại giàu có như vậy.” Nữ sinh có chút nịnh nọt nói.
“Không phải sắp thi Đại học rồi sao?” Thẩm Lê dừng bước, đột nhiên hỏi.
“Hả? Đúng, đúng vậy?” Bạn nữ kia có chút không hiểu trả lời.
“Vậy sao cậu rảnh rỗi thế, còn có thời gian quản chuyện nhà người khác có tiền hay không? Có thời gian thì làm thêm vài đề đi.” Thẩm Lê nói xong không thèm để ý đến bạn nữ kia nữa, đi thẳng về phòng học.
Thẩm Lê trước giờ không phải là người có tính tình tốt đẹp gì, cả ngày gặp phải mấy người hỏi vớ va vớ vẩn, cô thật sự cạn lời!
Nếu mắng họ một lần mà có thể khiến họ tránh xa mình vậy thì Thẩm Lê rất sẵn lòng.
Sau khi về đến phòng học Thẩm Lê lập tức lôi ra một cái bánh mì và một hộp sữa ăn ngấu nghiến.
Chiều nay cô đến lớp coi như sớm, đến trước mười phút. Đợi ăn bánh mì xong trong phòng học đã lục tục ngồi đầy người.
Lúc này Tưởng Hâm cũng đến lớp.
“Này, buổi trưa cậu đi đâu thế? Vội vội vàng vàng?” Tưởng Hâm tò mò hỏi.
“Đi sửa máy tính cho người ta.” Thẩm Lê thuận miệng đáp.
“Hả?”
Tưởng Hâm đang định hỏi gì đó thì Thẩm Lê đột nhiên đưa cho cô ấy một cái bánh mì và một hộp sữa rồi hỏi: “Ăn không?”
“Oa, nhìn ngon quá, ở chỗ chúng ta còn chưa thấy loại bánh mì nào có bao bì đẹp thế này đâu.” Tưởng Hâm cũng không khách sáo với Thẩm Lê, trực tiếp nhận lấy bánh mì.
Vị khách hàng kia cũng khá hào phóng, tặng cho cô cả một túi. Tối nay mang về chia cho cả nhà mỗi người ăn một ít.
Thẩm Lê đang nghĩ ngợi thì giáo viên chủ nhiệm bước vào lớp.
“Ngày mai là kỳ thi tháng cuối cùng trước kỳ thi đại học, hy vọng các em có thể coi như thi Đại học thật sự mà nghiêm túc làm bài, đạt được thành tích tốt.” Giáo viên chủ nhiệm nói rõ việc này đầu tiên.
Lại thi nữa, có để cho người ta sống không đây.
Cả một buổi chiều trôi qua vội vã, Thẩm Lê cảm thấy học sinh cấp ba kiếp trâu ngựa còn khổ hơn cả dân làm công.
Vì không ngủ trưa Thẩm Lê suýt chút nữa vừa xem bài tập vừa ngủ gật.
“Này, cậu vội cái gì thế?” Tưởng Hâm cạn lời, lần nào tan học cũng như đi đánh trận, vội vội vàng vàng.
Trên đường về nhà, sau khi tách khỏi Tưởng Hâm, Thẩm Lê dẫn Thẩm Lâm đi chợ.
“Chị, mình đi chợ làm gì thế? Vườn sau nhà có trồng rau mà.” Thẩm Lâm có chút không hiểu hỏi.
“Mua thịt.” Thẩm Lê trả lời không chút do dự.
“Mua thịt? Chúng ta lấy đâu ra tiền mua thịt chứ?” Thẩm Lâm lập tức hoảng hốt, dạo này gia đình quả thật rất khó khăn, đã lâu rồi không thấy miếng thịt nào.
Trước kia thì một tuần còn có một hai bữa thịt, gần đây ngày nào cũng toàn ăn rau trồng ở vườn sau.
Nói chứ chị cô sẽ không vì muốn ăn thịt mà đi làm chuyện gì vi phạm pháp luật kỷ cương đấy chứ?
“Chị có tiền, em cứ yên tâm mà ăn đi.”
Thẩm Lê gõ nhẹ vào đầu cô em gái hời này rồi đi đến một sạp bán thịt hỏi: “Ông chủ, sườn này bao nhiêu tiền một cân?”
Thẩm Lâm nghe vậy không nhịn được kéo kéo tay áo Thẩm Lê. Mua sườn làm gì chứ, trên sườn chẳng có mấy miếng thịt lại còn đắt nữa.
“Bốn đồng, cô bé, có lấy không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
