Người ta đều nói bây giờ chủ trương tự do yêu đương, những người già như họ cũng không dám tùy tiện gán ghép nữa nhưng cũng có ý định giới thiệu đối tượng cho Cố Khanh Ngôn.
Khổ nỗi đứa cháu ngoại này của bà đối với con gái lúc nào cũng lạnh lùng băng giá, khiến bà cụ nhìn mà sầu thúi ruột.
Con gái cũng đã gọi điện nói với bà rằng đừng lo lắng chuyện hôn nhân của cháu ngoại nữa, người thì trông ra dáng ra hình đấy nhưng lại chẳng biết thương hoa tiếc ngọc chút nào, cứ để nó cô độc đến già đi.
Bà cụ nghe vậy sao mà không sốt ruột cho được? Lúc này thấy có một cô gái lại có thể ra vào biệt thự nhà họ, bà vui mừng khôn xiết.
Tay cầm chuột của Cố Khanh Ngôn khựng lại, sau đó trả lời: “Thợ sửa máy tính.”
“Ui chao, cháu cứ nói bừa đi, cô bé trẻ măng như thế làm sao có thể biết sửa máy tính chứ?”
Bà cụ càng thêm chắc chắn Thẩm Lê vừa đi ra có quan hệ gì đó với cháu ngoại mình, nhưng nhìn cháu ngoại lại bắt đầu chăm chú vào máy tính bèn kỳ lạ hỏi: “Ủa, hôm qua không phải cháu nói máy tính bị hỏng sao? Muốn tìm người đến sửa, thế này là sửa xong rồi à?”
Cố Khanh Ngôn thong thả ung dung nói: “Vâng, sửa xong rồi, người sửa máy tính chẳng phải vừa mới đi đó sao?”
Bà cụ: “...”
Thẩm Lê được đưa đến cổng trường, rất khách sáo nói một câu: “Cảm ơn chú nhé.”
Cấp dưới: “...” Trông anh ta già thế sao?
“Cô Thẩm, cái này là thiếu gia bảo chúng tôi đưa cho cô.” Cấp dưới thấy Thẩm Lê định xuống xe vội vàng đưa túi bánh mì và sữa đã chuẩn bị sẵn cho cô.
Thẩm Lê có chút nghi ngờ nhận lấy cái túi, mở ra xem hóa ra là đồ ăn!
Phải biết sau khi xuyên không đến đây, Thẩm Lê đã ăn trứng luộc và rau luộc suốt ba bữa liền, chỗ bánh mì sữa này trong mắt Thẩm Lê chính là bữa tiệc lớn.
“Cái này, thế này thì ngại quá...” Thẩm Lê cũng hiểu đạo lý, cô đã nhận của người ta một nghìn đồng rồi.
“Thiếu gia nói cô vừa tan học đã bị kéo đi sửa máy tính, chắc chắn chưa ăn cơm trưa. Thật ngại quá, hai gã thô kệch chúng tôi cũng không chú ý đến những thứ này.” Người cấp dưới kia rất áy náy nói.
Hả? Thế này cũng quá khách sáo đi chứ? Vậy mà còn cảm thấy áy náy với cô nữa?
“Ha ha, thiếu gia nhà chú khách sáo quá, vậy tôi nhận nhé?” Thẩm Lê thật sự đói rồi, lúc này cô mới mười tám tuổi, đang là tuổi ăn tuổi lớn mà.
“Nhận đi nhận đi, đúng rồi cô Thẩm học lớp mấy thế?” Người cấp dưới thuận miệng hỏi.
“Lớp 12 ạ.” Thẩm Lê đáp.
“Vậy chẳng phải sắp thi Đại học rồi sao?” Cấp dưới nhìn Thẩm Lê ngạc nhiên hỏi.
“Vâng, còn chưa đầy ba mươi ngày nữa.”
“Vậy tôi chúc cô Thẩm thi cử thuận lợi, bảng vàng đề danh nhé.”
“Cảm ơn chú.”
Cấp dưới: “...” Anh ta mới hai mươi lăm tuổi thôi được không? Chỉ là do trước đây huấn luyện trong quân đội thời gian dài, trông có vẻ già dặn hơn thôi nhưng không đến mức thành ông chú chứ?
Lúc Thẩm Lê xuống xe ở cổng trường còn gặp bạn cùng lớp.
“Thẩm Lê, hóa ra nhà cậu giàu thế à?” Có bạn học đi đến bên cạnh Thẩm Lê tò mò hỏi.
Thẩm Lê nhìn nữ sinh vừa hỏi một cái, trông quen mặt nhưng không có ấn tượng lắm.
“Không phải xe nhà tôi.” Thẩm Lê thuận miệng trả lời.
“Vậy là của người thân nhà cậu nhỉ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


