Cô ngồi lại vào vị trí, bắt đầu cài đặt hệ thống bảo vệ cho chiếc máy tính này.
Thao tác nhanh như hổ, tuy chỉ thu của người ta một nghìn đồng nhưng Thẩm Lê vẫn rất có đạo đức nghề nghiệp. Cô cài cho chiếc máy tính này một hệ thống bảo vệ rất cao cấp, mất khoảng mười phút mới xong.
“Xong rồi, tôi đảm bảo sau này máy tính của anh sẽ không bị virus tấn công ác ý để xâm nhập nữa.
Vạn nhất có người phá được hệ thống phòng thủ tôi cài đặt, anh cứ đến tìm tôi, tôi sẽ trả lại một nghìn đồng này cho anh.”
Thẩm Lê vừa nói vừa cầm lấy một nghìn đồng trên bàn.
Hai người cấp dưới làm nền từ đầu đến cuối: [Cô bạn học này thật sự là không giả bộ chút nào nhỉ?]
“Ừ, được.” Cố Khanh Ngôn nhìn Thẩm Lê, đột nhiên mở miệng hỏi: “Cô tên là gì?”
Anh vừa dứt lời hai người kia lập tức trố mắt ngạc nhiên. Chủ yếu là vì họ bảo vệ bên cạnh thiếu gia lâu như vậy, đây thật sự là lần đầu tiên thấy thiếu gia chủ động hỏi tên một cô gái.
“Tôi tên Thẩm Lê, còn anh?” Thẩm Lê trả lời rất dứt khoát, cô nhìn ra được, người đàn ông trước mặt này sau này chắc chắn còn muốn tìm cô hợp tác.
Vị khách hàng này là một đại gia lắm tiền, không thể thất lễ được.
“Cố Khanh Ngôn.” Người đàn ông đáp.
Tên cũng hay thế sao? May mà Thẩm Lê cô không mê trai đẹp.
“Được, lần sau nếu máy tính của anh lại hỏng...” Nói đến đây giọng Thẩm Lê đột ngột dừng lại.
“Không phải, ý tôi là nếu các máy tính khác của anh có hỏng thì cứ tìm tôi, tôi chắc chắn có thể sửa được cho anh.” Thẩm Lê vội vàng đính chính.
“Ừ.” Cố Khanh Ngôn khẽ đáp một tiếng.
Thẩm Lê liếc nhìn thời gian trên máy tính, nhìn xong thì tá hỏa, đã hơn một giờ rồi.
Cô vội vàng đứng dậy sau đó nhìn về phía hai người đàn ông đã đưa cô đến nói: “À, hai vị đại ca, hai giờ tôi phải vào học rồi, phiền hai người đưa tôi về trường một chút, gấp gấp gấp.”
Đây thật sự là học sinh sao? Học sinh bây giờ chơi máy tính điêu luyện thế này à?
“Đưa cô ấy về đi.” Cố Khanh Ngôn lên tiếng.
“Cô Thẩm mời đi theo tôi, tôi đưa cô về.” Một trong hai người đàn ông nói.
“Được, cảm ơn nhé, có cơ hội lần sau lại hợp tác.” Thẩm Lê vừa đi ra khỏi thư phòng vừa nói vọng lại với Cố Khanh Ngôn.
Đợi sau khi cô ra khỏi thư phòng Cố Khanh Ngôn mới nói với người thuộc hạ còn lại: “Lấy cho cô ấy ít bánh mì và sữa đi, vừa tan học đã bị kéo đến đây, chắc là chưa ăn cơm đâu.”
Trong đáy mắt người thuộc hạ thoáng qua vẻ lúng túng, vội đáp: “Vâng.”
Đây quả thật là sơ suất của bọn họ.
Thẩm Lê vừa xuống lầu thì đụng ngay phải một bà cụ xách giỏ rau đi vào.
Thẩm Lê mỉm cười xin lỗi với bà cụ sau đó bước nhanh ra ngoài.
Bà cụ nghi ngờ dừng bước, nhìn theo bóng lưng Thẩm Lê vài lần, tiếp đó lại thấy cấp dưới của cháu ngoại mình cũng xuống lầu rồi đuổi theo cô bé kia ra ngoài.
Cố Khanh Ngôn vẫn đang ngồi trước bàn hí hoáy với chiếc máy tính vừa được Thẩm Lê sửa xong, bà cụ đã trực tiếp mở cửa xông vào.
“A Ngôn.” Bà cụ đi đến trước mặt Cố Khanh Ngôn, giọng điệu mang theo chút kích động.
“Bà ngoại.” Cố Khanh Ngôn lên tiếng chào hỏi rất bình tĩnh.
“A Ngôn, cô bé vừa đi ra ngoài kia là ai thế?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)