“Sao thế? Lại đổi ý rồi à?” Phía sau truyền đến giọng nói lạnh lùng nhưng êm tai của người đàn ông. Nhưng không hiểu sao Thẩm Lê lại nghe ra được một chút ý vị trêu chọc và chế giễu trong đó.
Chậc, có tiền thì làm cha thiên hạ, cười nhạo cô sư tử ngoạm hay thấy tiền sáng mắt cũng được, miễn sao tiền về tay là được.
“Không có, tôi làm cho anh ngay đây.” Thẩm Lê lập tức đáp.
Tiếp đó đôi tay cô lướt nhanh trên bàn phím, Cố Khanh Ngôn vẫn đứng phía sau quan sát cô.
Một chuỗi mã code dày đặc hiện lên mà người thường không thể hiểu nổi nhưng đôi tay gõ phím của Thẩm Lê không hề khựng lại chút nào, cô hoàn toàn tập trung vào những con số chi chít trước mặt.
Cả thư phòng tĩnh lặng như tờ, chỉ còn lại tiếng gõ phím lạch cạch và tiếng hít thở.
Hai người đàn ông đưa Thẩm Lê đến biệt thự đứng nghiêm như đang đứng chào cờ, không dám nhúc nhích dù chỉ một chút, sợ làm ảnh hưởng đến thương vụ một nghìn đồng của thiếu gia nhà mình.
Chỉ vài phút sau màn hình máy tính đã khởi động thành công, trở về giao diện ban đầu.
“Xong rồi, virus của bọn họ đã bị tôi phá giải. Cài cái thứ rác rưởi gì không biết, chẳng có chút độ khó nào.” Thẩm Lê tỏ vẻ vẫn chưa đã thèm.
Một khi đã tập trung thì cô thường rất dễ bị nghiện, đặc biệt thích thử thách với những công việc có độ khó cao. Làm hacker cũng được coi là một sở thích của Thẩm Lê.
Cô là trẻ mồ côi, bao năm qua bên cạnh ngoài những đồng nghiệp cùng là hacker ra thì cũng chẳng có người bạn nào khác.
Những dòng code phải đối mặt mỗi ngày giống như những người bạn của cô vậy.
“Anh kiểm tra xem có bị mất dữ liệu gì không, nếu không thì tôi sẽ cài đặt một hệ thống bảo vệ mới.”
Thẩm Lê nói xong câu này, vừa định đứng dậy thì đột nhiên nghe thấy người đàn ông phía sau nói: “Không cần đứng lên đâu.”
Động tác đứng dậy của Thẩm Lê khựng lại, cô rất ngoan ngoãn ngồi trở lại.
Người đàn ông ghé sát lại gần Thẩm Lê, ngón tay chỉ vào một tập tin trên màn hình rồi nói: “Cô ấn vào tập tin này xem sao.”
Thêm nữa biết bí mật của khách hàng là điều đại kỵ trong nghề của họ, tốt nhất là không nên xem.
Cố Khanh Ngôn thản nhiên liếc nhìn Thẩm Lê một cái, đáy mắt xẹt qua một tia bất ngờ.
Sau đó anh ngồi xuống ghế bắt đầu kiểm tra tài liệu.
Thẩm Lê chán nản chống cằm đợi Cố Khanh Ngôn, không nhịn được nghĩ tại sao lại không có điện thoại di động, những lúc xấu hổ thế này mà có điện thoại để nghịch thì tốt biết mấy.
Dường như đoán được suy nghĩ trong lòng Thẩm Lê, Cố Khanh Ngôn đột nhiên nói: “Nếu ngồi không thấy chán thì có thể tùy ý xem sách trên bàn.”
Thẩm Lê: “...”
Người đàn ông này chẳng lẽ biết thuật đọc tâm sao? Đúng là có chút huyền học trong người.
Thẩm Lê thuận tay cầm một cuốn sách trên bàn lên xem thử, phát hiện là sách về tài chính thương mại lập tức mất hứng thú.
“Được rồi, dữ liệu không bị mất.” Lúc này Cố Khanh Ngôn cũng vừa kiểm tra tài liệu xong.
Thẩm Lê thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có thể bắt đầu làm việc rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)