Chủ yếu là chuyện sửa máy tính này rất gấp, không rảnh chơi đồ hàng với mấy cô nữ sinh.
“Hả? Anh ta chưa bảo tôi vào, tôi ngại vào lắm.” Thẩm Lê nói với vẻ hơi cạn lời và xấu hổ.
Người đàn ông kia ngẩng đầu liếc cô một cái sau đó cúi đầu xuống, ra vẻ rất ngầu.
Nếu không phải cô đang thiếu tiền...
Cái tính mê trai này phải sửa thôi, người trước mặt là khách hàng!
“A? À, để tôi xem nào.”
Bị nhan sắc mê hoặc đến đây là chấm dứt! Đừng tưởng anh đẹp trai thì tôi sẽ chém nhẹ tay nhé, bây giờ chị đây đang nghèo rớt mồng tơi, gặp phải tôi coi như anh xui xẻo!
Thẩm Lê vừa nghĩ, trái tim vừa bị nhan sắc tấn công cũng dần bình tĩnh lại.
Thấy cô đi tới Cố Khanh Ngôn đứng dậy, nhường ghế cho Thẩm Lê.
Thẩm Lê cũng chẳng khách sáo chút nào, đặt mông ngồi xuống ngay.
Vẫn là máy tính xách tay, tuy nhìn kiểu dáng rất cũ kỹ nhưng ở thời đại này chắc đã thuộc loại mới nhất rồi nhỉ? Thẩm Lê vừa mở máy tính vừa nghĩ.
Khởi động máy, một đống ký tự loạn xạ hiện lên, màn hình không thể hiển thị giao diện chính.
Thẩm Lê không nói gì, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím.
Cố Khanh Ngôn vẫn luôn đứng sau lưng Thẩm Lê, nhìn thao tác máy tính của cô trên mặt lộ ra vẻ đăm chiêu.
Chỉ trong một phút Thẩm Lê đột nhiên mở miệng nói: “Một nghìn đồng.”
“Cái gì?” Cố Khanh Ngôn buột miệng hỏi.
“Một nghìn đồng, tôi đảm bảo máy tính của anh khôi phục nguyên trạng, hơn nữa dữ liệu bên trong đều vẹn nguyên như cũ. Máy tính của anh rõ ràng là bị virus lạ tấn công, cuối cùng mới dẫn đến loạn mã và treo máy.
Nói một cách nôm na dễ hiểu là có người ác ý dùng virus tấn công hệ thống máy tính của anh, nếu muốn bảo vệ dữ liệu bên trong thì chỉ có cách thiết lập một hệ thống phòng thủ an toàn hơn.
Mà vừa khéo tôi có năng lực này. Anh cân nhắc đi, một nghìn đồng là giá chốt của tôi rồi. Hơn nữa tôi đảm bảo, có hệ thống phòng thủ tôi cài cho anh, máy tính của anh sau này sẽ không có bất kỳ ai có thể tấn công vào được. Chưa kể máy tính đắt tiền thế này tôi thu một nghìn cũng...”
Thẩm Lê vẫn đang ra sức tiếp thị bản thân, không ngờ người đàn ông phía sau đột nhiên đáp lại một câu: “Được”
Hả? Dễ tính vậy sao? Cô còn đang định nói nếu anh không đồng ý thì cô có thể giảm giá xuống mức thấp nhất là tám trăm đồng.
Tiếc là Thẩm Lê cô ở thế giới này chẳng có chút danh tiếng nào. Trước kia phí sửa của cô toàn khởi điểm từ hàng triệu, giá chốt được cơ bản cũng phải lên đến hàng chục triệu.
Giờ đây chỉ với mấy dự án vài trăm hay một ngàn cô cũng phải ra sức tiếp thị bản thân.
Nhưng biết sao được, tiền thời này mới là tiền thật, chứ không mất giá khủng khiếp như ở tương lai.
“Chỉ cần cô sửa được, một ngàn này là của cô.” Cố Khanh Ngôn vừa nói vừa rút từ trong ví ra một xấp tiền giấy màu xanh đen đặt lên bàn.
Hai người cấp dưới đứng bên cạnh nhìn hành động của thiếu gia nhà mình thì kinh ngạc đến mức trừng lớn cả mắt.
Một nghìn đồng đấy, ở thời đại này là cả một gia tài. Sửa cái máy tính mà dám hét giá một nghìn đồng, đúng là nghịch thiên mà.
Thẩm Lê còn đang thầm thắc mắc sao tiền này không phải màu đỏ nhỉ. Sau đó cô mới chợt nhớ ra mình đã xuyên không về thập niên 90, lúc này vẫn chưa phát hành tờ một trăm tệ màu đỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)