Thẩm Lê nhìn xe càng chạy càng xa, trong lòng đang thầm lẩm bẩm thì đột nhiên chiếc xe rẽ vào một ngã ba.
Toang rồi, lên núi rồi.
Hai gã đàn ông này nhìn cường tráng quá, có phải là quân nhân không?
Thẩm Lê có biết chút tán thủ nhưng nếu gặp phải quân nhân chuyên nghiệp, loại sức lực trâu bò ấy cô cũng chẳng nắm chắc phần thắng.
Đột nhiên con đường phía trước trở nên rộng rãi, vài căn biệt thự cũng dần hiện ra trước mắt Thẩm Lê.
Phải nói người này có tiền thật, nguyên chủ Thẩm Lê lớn đến chừng này mà cũng không biết cách huyện thành chưa đến mười cây số lại có một khu biệt thự thế này sao?
Xe nhanh chóng chạy vào bãi cỏ của biệt thự, sau đó hai người ngồi phía trước mở cửa xe cho Thẩm Lê rồi nói: “Đến rồi, xuống xe đi.”
Vào trong biệt thự Thẩm Lê quan sát đại sảnh trước mắt. Tuy thiết kế và trang hoàng có vẻ hơi cũ kỹ nhưng ở thập niên 90, kiến trúc của căn biệt thự này đã là rất đi trước thời đại rồi nhỉ?
“Bạn học, cô đợi ở đây một lát.”
Một người đàn ông nói với Thẩm Lê xong liền chạy lên lầu.
Thẩm Lê quan sát căn biệt thự này, chẳng khách sáo chút nào ngồi phịch xuống ghế sofa. Ngồi sướng thật đấy.
Cô đã muốn nói từ lâu rồi, giường của nguyên chủ quá cứng, Thẩm Lê ngủ không quen cho nên tối qua mới mất ngủ dẫn đến sáng nay thiếu ngủ.
Nhưng nghĩ đến việc lát nữa sẽ chém được một khoản tiền, Thẩm Lê cảm thấy dường như không buồn ngủ đến thế.
Trong thư phòng trên tầng hai biệt thự, một người đàn ông trẻ tuổi dáng người cao ngất như tùng, dung mạo tuấn tú vô song đang cầm một cốc nước đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Thoạt nhìn khí chất của người đàn ông toát lên vẻ lạnh lùng và xa cách, cả người tản ra hơi thở cao ngạo người lạ chớ lại gần.
Làn da anh trắng như ngọc, mày như núi xa, mắt như sao lạnh, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng nhạt màu, khí chất càng thêm cao quý vô ngần.
Sau tiếng gõ cửa, vẻ mặt Cố Khanh Ngôn không đổi chỉ nói: “Vào đi.”
“Tam thiếu, tìm được người sửa máy tính rồi, mời cô ấy lên hay mang máy tính xuống ạ?” Người đàn ông vừa bước vào hỏi.
Cố Khanh Ngôn khẽ nhíu đôi mày đẹp đẽ, do dự một hồi lâu mới nói: “Gọi cô ấy lên đi.”
Vừa rồi lúc Thẩm Lê xuống xe anh đã nhìn thấy ngoại hình của Thẩm Lê.
Cố Khanh Ngôn không nghi ngờ năng lực tìm người của cấp dưới, cũng không cho rằng một cô nữ sinh trẻ tuổi không thể giúp anh sửa được cái máy tính này, cho nên vẫn để người ta trực tiếp lên thư phòng thử xem sao.
“Vâng, tôi gọi cô ấy lên ngay.” Cấp dưới đáp một tiếng rồi xuống lầu.
Chốc lát sau cửa phòng lại mở ra.
Thẩm Lê thò cái đầu nhỏ vào, ồ hố!
Nếu không phải bây giờ thân phận của Thẩm Lê vẫn là học sinh, cô nhất định phải huýt sáo với người đàn ông ngồi đối diện bàn làm việc.
Phải để Tưởng Hâm đến xem xem, thế nào mới gọi là trai đẹp thật sự, cái tên Trang Vũ kia tính là cái thá gì?
Người đàn ông trước mặt này ăn đứt mấy tên “Tiểu thịt tươi” đang nổi mà đám đại gia từng gọi đến tiếp rượu các cô.
Nhan sắc này, khí chất này, ngay cả ở thế kỷ 21 với công nghệ thẩm mỹ cực kỳ phát triển, cái thời đại đổi đầu thay mặt nhan nhản cũng hiếm gặp lắm à nha.
Tam thiếu ghét nhất là bị con gái cố tình tìm cớ để tiếp cận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
