Dù sao Thẩm Lê cũng là người trưởng thành mười tám tuổi rồi, Thẩm Lâm thì khác, mới mười bốn mười lăm tuổi, không thể để cô bé chạy lung tung được.
Thẩm Lê đuổi kịp hai người đàn ông đang bận rộn tìm thợ sửa máy tính kia, chặn họ lại.
“Cô bé, có chuyện gì không? Chúng tôi đang bận lắm, không rảnh...” Một người đàn ông trong đó có vẻ đang sốt ruột, đối diện với một người đẹp như Thẩm Lê trước mặt cũng chẳng có tâm trạng mà thưởng thức.
“Vừa rồi các chú nói chuyện tôi đều nghe thấy cả, không cần tìm nữa đâu, là tôi đây.” Thẩm Lê nhìn hai người đàn ông trước mặt, bày ra khí thế đàm phán làm ăn của kiếp trước.
Hai người đàn ông nhìn cô vài lần, sau đó lại nhìn nhau, người đàn ông còn lại mới nói với Thẩm Lê: “Cô bé à, thiếu gia nhà chúng tôi không gần nữ sắc đâu, chiêu trò này của cô người ta dùng nát rồi biết không?”
Thẩm Lê: “?”
Lần đầu tiên cô không hiểu ngôn ngữ của thế giới này, người đối diện đang nói tiếng người đấy à?
Lúc này hai người kia im lặng.
“Cô nói thật chứ?” Một người đàn ông trong đó hỏi.
Bọn họ sắp đi khắp các cửa hàng ở cái huyện nhỏ này rồi mà không tìm được một thợ sửa máy tính nào. Cô nữ sinh trước mặt này bất kể nói thật hay giả, bọn họ cũng không còn đường lui nữa.
“Đương nhiên là thật rồi, tôi không sửa được thì các chú không trả tiền là được chứ gì.” Thẩm Lê kìm nén xúc động muốn trợn trắng mắt, dù sao cũng đang bàn chuyện làm ăn, cô còn là một hacker vô danh nữa.
“Không phải cô nhắm vào thiếu gia nhà chúng tôi đấy chứ?” Người đàn ông còn lại nhìn Thẩm Lê, hỏi với vẻ đầy nghi ngờ.
“Mấy người bị bệnh à? Không sửa thì thôi!” Thẩm Lê cuối cùng không nhịn được mà trợn trắng mắt, quay người bỏ đi.
Cả đời này cô ghét nhất là nói chuyện với những kẻ không hiểu tiếng người. Hai gã này IQ có vấn đề, đúng là ông nói gà bà nói vịt, thật chẳng ra làm sao.
“Khoan đã, bạn học, đợi chút.”
Quả nhiên chưa đi được mấy bước Thẩm Lê đã bị hai người kia chặn lại.
“Vậy cô đi theo chúng tôi một chuyến đi.”
Thẩm Lê liếc nhìn hai người bực dọc nói: “Muốn tôi ra tay thì đắt lắm đấy.”
“Chỉ cần cô sửa được giá cả đều dễ thương lượng.”
Tốt lắm, dê béo, chị đây tới đây.
“Được, dẫn đường đi, tôi đi xem xem rốt cuộc là bị làm sao.”
Đã có thể thương lượng giá cả thì tốt quá rồi, tối nay Thẩm Lê cô phải ăn thịt, cô không muốn ăn rau luộc nữa!
Được hai người đàn ông kia đưa lên một chiếc xe con, vậy mà lại là xe Jeep? Quả nhiên là khách hàng lớn! Thời buổi này ở huyện nhỏ ai mà lái nổi xe Jeep chứ?
Thẩm Lê hớn hở lên xe, thậm chí mũi đã ngửi thấy mùi sườn kho tàu tối nay rồi.
Bà Trương Tố Mai nấu ăn cũng không tệ, chỉ là rau xào, rau luộc ăn đến mức nguyên chủ cũng phát ngán, cho nên cơ thể Thẩm Lê mới sinh ra phản xạ có điều kiện mà vô thức kháng cự như vậy phải không?
Xe chạy được một đoạn, cuối cùng càng chạy càng hẻo lánh, cho đến khi ra khỏi Ninh Thành.
Hai gã này nhìn cũng không giống bọn buôn người nhỉ? Xe là xe Jeep, bắt cóc một cô nữ sinh nhỏ bé như cô chắc không thể nào đâu nhỉ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

