“Tớ sẽ không bỏ cuộc đâu.” Phía sau truyền đến tiếng của Trang Vũ, Thẩm Lê mặc kệ.
Đợi thi Đại học xong khả năng cao cô sẽ không ở lại đây, nam sinh này trong tương lai cũng chẳng liên quan gì đến cô nên quan tâm nhiều làm gì chứ?
“Trang Vũ, bác Trang nói thế nào anh quên rồi sao? Với gia đình như chúng ta, sao anh có thể để mắt đến con nhỏ học sinh nghèo kiết xác vừa rồi chứ?
Người đầy mùi nghèo hèn, nói năng lại thô lỗ, nhìn là biết do gia đình không có giáo dục dạy dỗ ra.” Cô gái kia nhìn Trang Vũ, vô cùng phẫn nộ nói.
“Vậy sao? Gia đình như chúng ta là gia đình thế nào? Tống Vũ Phi, đừng có đề cao bản thân mình.” Trang Vũ nhìn cô gái trước mặt cười lạnh nói.
“Anh!”
Tống Vũ Phi đang định nói thì Trang Vũ trực tiếp lướt qua cô ta định bỏ đi. Nhưng đi được vài bước cậu ta lại dừng lại.
“Còn nữa, nếu cô còn dám đến tìm cô ấy gây phiền phức, tôi sẽ nói hết mấy chuyện xấu xa của cô cho cha cô biết đấy.”
Nói xong câu đó Trang Vũ không nán lại nữa.
Tống Vũ Phi bị bỏ lại tức đến mức dậm chân tại chỗ nhưng chẳng làm gì được.
Hôm nay tìm đến tận cửa vốn định dạy dỗ Thẩm Lê một trận, kết quả lại tự rước bực vào người.
Thẩm Lê kéo Tưởng Hâm tránh xa đôi nam nữ điên kia xong mới không nhịn được vỗ ngực nói: “Quả nhiên, loại người như tớ vẫn thích hợp độc thân hơn.”
“Đúng thế, cái đồ gái thẳng sắt thép này, vừa rồi vẻ mặt đau lòng của nam thần khiến tim tớ sắp tan nát rồi, thế mà cậu lại chẳng mảy may rung động.” Tưởng Hâm chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói.
“Thì sao?” Thẩm Lê cạn lời hỏi.
“Cậu còn hỏi? Trang Vũ thật sự rất tốt mà, đẹp trai, nhà lại có tiền, hơn nữa thành tích học tập của cậu ấy luôn rất tốt, chắc chắn sẽ đỗ đại học, cậu không biết trong trường có bao nhiêu nữ sinh thích cậu ấy đâu.” Tưởng Hâm cảm thán.
“Liên quan gì đến tớ?” Thẩm Lê hỏi ngược lại.
Tưởng Hâm: “...”
Đừng nói nữa, nói nữa cũng chẳng cãi lại được đâu.
Đợi đến trường cấp hai đón Thẩm Lâm xong ba người cùng nhau về nhà.
Ở cổng trường cấp hai ba người còn nhìn thấy mấy nữ sinh bắt nạt Thẩm Lâm hôm qua.
Vừa nhìn thấy Thẩm Lê bọn họ như chuột thấy mèo, vội vàng chạy biến, cứ như gặp ma vậy.
“Hôm nay không bị ai bắt nạt chứ?” Thẩm Lê cúi đầu hỏi em gái mình.
“Chưa, tìm khắp trong huyện rồi mà chẳng tìm được ai biết sửa máy tính cả. Chủ yếu là cái thứ này ấy à, anh bảo dân thường chúng ta sao mà mua nổi chứ? Nhất thời đi đâu tìm người biết sửa máy tính đây, sầu chết tôi rồi.”
Cuộc đối thoại của hai người vừa khéo lọt hết vào tai thính của Thẩm Lê.
Đây đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh mà. Đang muốn tìm cách kiếm tiền cải thiện bữa ăn thì cơ hội cứ thế mà đến.
Thời buổi này người dùng nổi máy tính chắc chắn là đại gia, phải chém đẹp một khoản mới được.
“Hai người về trước đi, đột nhiên chị nhớ ra có việc gấp cần làm. Về nhà mẹ có hỏi thì cứ bảo chị ở lại trường ôn tập, không cần lo cho chị.”
Bỏ lại câu này Thẩm Lê liền chạy đi.
Đợi đến khi bóng dáng cô biến mất, hai người không hiểu chuyện gì đứng tại chỗ vẫn còn ngơ ngác.
“Chị...” Thẩm Lâm gọi với theo bóng lưng Thẩm Lê.
“Em không đuổi kịp cậu ấy đâu, về nhà trước đi.” Tưởng Hâm vội vàng khuyên can.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

