"Hiện tại Hội kỷ luật đang thu thập bằng chứng, một khi xác minh là thật, em sẽ phải đối mặt với kỷ luật nghiêm trọng.
Ngoài ra, cuộc điều tra về đạo đức cũng đang được tiến hành, nên rất tiếc, trừ khi em đưa ra được bằng chứng, nếu không tôi không thể cho phép em ở ngoài trường."
"Vâng, em biết rồi, cảm ơn cô ạ."
Tâm trạng An Mạn chùng xuống.
Cô đoán được ai là người tố cáo rồi, suy cho cùng đều là họa do nguyên chủ gây ra.
Nguyên chủ từ khi nhập học đã tự tạo cho mình danh xưng nữ thần học đường.
Khác với người thường, hình tượng cô thiết lập là xinh đẹp cả người lẫn nết, tính cách dịu dàng như nước, tỉ mỉ chu đáo, chưa bao giờ cậy quyền thế để làm càn, có thể gọi là nữ thần danh xứng với thực.
Vừa xinh đẹp, vừa lương thiện, vừa giàu có, và là nhân vật hiếm hoi có thể hòa thuận với vài nam chính.
Ban đầu cô ta thậm chí còn là bạn với nữ chính, đối với nữ chính trong tiểu thuyết trả thù lại vô cùng chu đáo, sau khi nữ chính mới vào trường đã như một người chị lớn hướng dẫn nữ chính bài vở, dạy nữ chính cách đối nhân xử thế với các nam chính, như ánh nắng mùa xuân khiến người ta cảm thấy an tâm.
Sau đó, khi nữ chính hoàn toàn tin tưởng cô ta thì giáng cho nữ chính một đòn hiểm độc!
Loại bỏ đối thủ cạnh tranh.
Cô ta công khai tuyên bố rằng, nữ chính vì muốn gả vào nhà hào môn nên mới tiếp cận các nam chính đứng trên đỉnh kim tự tháp, lén lút bỏ thuốc vào rượu của cô ta. Sau đó bày ra rất nhiều "bằng chứng" vô cùng đáng tin.
Fan của nguyên chủ không ít, tự mang độ hot.
Lời này vừa nói ra, toàn trường xôn xao, nữ chính hoàn toàn trở thành kẻ thù của cả trường.
... Chuyện này cũng không trách người ta trả thù!
Trong nguyên tác thì là bộ phim sảng khoái, nhưng sau khi cô xuyên vào thì lại trở thành bi kịch.
An Mạn nhíu mày, một lần nữa quấn mình kín mít, sau đó đi đến bên cạnh ký túc xá, muốn quan sát xem nếu không giành được quyền ở ngoài trường thì cô phải đối mặt với môi trường sống như thế nào.
Tất cả đều là đồ đạc của nguyên chủ.
"Như thế này cô ta sẽ đến chứ?"
"Cứ chờ xem cô ta có đến không, đồ lừa đảo chết tiệt này đủ thông minh đấy, sáng sớm đã chạy mất tiêu, làm hại mình vồ hụt!"
"Đừng nói như chúng ta là tổ chức xấu xa thế, rõ ràng chúng ta chỉ là lúc phơi đồ không cẩn thận làm nó rơi từ trên sân thượng xuống thôi mà~."
An Mạn đứng không vững nữa.
Đáng ghét thật, đây là điều kiện sống tồi tệ đến mức nào chứ!
Trong nguyên tác nói rằng sau khi nguyên chủ bị tố cáo, những người xung quanh đều phản bội, để xóa bỏ liên lạc với cô ta nên ngược lại đã trở thành những thành viên tích cực nhất trong cuộc săn đuổi.
Trong đám người ra tay đầu tiên rất có thể có cả bạn bè cũ của nguyên chủ.
An Mạn không nhận ra những người đó, liền chụp ảnh từ xa đám nữ sinh đang ra tay trên lầu dưới lầu, cùng với những món đồ vương vãi khắp nơi, sau đó quay một video, lập tức quay đầu tìm giám sát viên.
Khi bước vào văn phòng, lại phát hiện cửa đang mở toang, bên trong có thêm một người đàn ông tóc đỏ.
Anh mặc vest đi giày da, đeo kính không gọng, ngũ quan khuôn mặt sâu và lập thể, mũi cao vút, môi mỏng lạnh lùng, có huyết thống nước ngoài rõ rệt.
Tóc đỏ mắt xanh, dáng người cao gầy, ngũ quan vô cùng sắc bén.
Theo lý mà nói kiểu ngoại hình này vừa nổi bật vừa có tính công kích đầy đủ, tóc đỏ tồn tại cảm giác mười phần, nhưng cặp kính đó khiến khí chất của anh lắng đọng xuống, trông vừa ưu tú vừa tháo vát.
Giám sát viên đang cười nói chuyện với anh ta, thái độ thân thiết ôn hòa, nụ cười lớn và rạng rỡ.
Khi quay đầu nhìn thấy An Mạn thì khóe miệng lập tức kéo xuống.
"Em lại quay lại làm gì? Chẳng phải vừa nãy đã nói rõ rồi sao."
"Thưa cô, em vừa quay được bằng chứng, có thể chứng minh môi trường xung quanh em hiện tại thực sự quá tồi tệ, em thực sự rất cần xin ở ngoài trường."
An Mạn trình bày hình ảnh và video mình vừa quay được.
"Em gửi những thứ này cho tôi, tôi sẽ bảo bọn họ xin lỗi và bồi thường cho em, nhưng ở ngoài trường là không thể. Ít nhất là bây giờ không được."
Giám sát viên nhíu mày xem xong video và hình ảnh, vẫn lắc đầu, giọng điệu nhẹ nhàng hơn một chút.
"Thực ra, chúng tôi còn dự định tổ chức một bài kiểm tra riêng cho em, sẽ không lâu đâu, chắc là trong tháng này..."
"Rất xin lỗi, cho phép tôi nói một câu."
Người đàn ông bên cạnh đột nhiên lên tiếng.
"Xin hỏi vị này là...?"
Giám sát viên có vẻ hơi ngạc nhiên, ngẩn người một lát mới đổi hướng giới thiệu nói.
"Đây là một học sinh năm hai. Em An Mạn."
Sau đó quay đầu nói với An Mạn một cách lịch sự.
"Đây là ngài Anh Hồng Trinh."
"Chào cô An Mạn."
Người đàn ông ưu tú tóc đỏ mắt xanh khẽ gật đầu, trông vừa lý trí vừa bình tĩnh, chủ động đưa ra một đề nghị.
"Rất xin lỗi vì đã nghe lén cuộc đối thoại của hai người, tôi cũng đã hiểu đại khái tình hình và cảm thấy đồng cảm với em. Bất cứ ai cũng có thể gặp phải một số chuyện không may, nhưng lý do của cô giáo Thi cũng rất đầy đủ, nên tôi nghĩ em có thể chọn giải pháp trung hòa."
"Tôi nghĩ, nếu em sẵn lòng, có thể chuyển đến ký túc xá cho học sinh đặc cách."
"Ký túc xá cho học sinh đặc cách?"
Giám sát viên suy nghĩ một chút, cảm thấy đây cũng là một cách.
"Được, nếu em thực sự không muốn ở căn hộ cũ, không bằng ở cùng với học sinh đặc cách, họ đều là những người ưu tú và khiêm tốn, sẽ không giống như các học sinh khác cậy gia thế mà gây chuyện thị phi, miễn là em không kén chọn môi trường."
An Mạn: "Nhưng mà..."
"Cứ quyết định như vậy đi."
Giám sát viên đanh thép nói, rõ ràng bà ta đã mất hứng thú xử lý, chỉ muốn giải quyết nhanh gọn, rút từ trong ngăn kéo ra một tấm thẻ ghi số phòng ký túc xá đưa cho cô.
"Hoặc là ở căn hộ cũ của em, hoặc là ở cùng với học sinh đặc cách, vừa hay ở đây trống một giường. Còn những thứ khác, thì đừng mơ tưởng đến cho đến khi cuộc điều tra về em kết thúc."
...
An Mạn cứ như vậy tay không đến, mang theo đề nghị chuyển ký túc xá và tấm thẻ ký túc xá học sinh đặc cách mà rời đi.
Cô có chút bế tắc, do dự không biết có nên quay lại làm phiền giám sát viên lần nữa không, hoặc tìm Giang Hách sử dụng "sự giúp đỡ" đó, hoặc là sử dụng cách liên lạc của "Đại Thiều", "Tiểu Thiều" trong điện thoại.
An Mạn rũ mắt, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào màn hình, đầu ngón tay cuối cùng dừng lại bên cạnh cái tên Hứa Thị trong danh bạ.
Đúng rồi.
Cô còn một con chó chưa huấn luyện xong.
Cô vừa định bấm vào thì nghe bên tai vang lên tiếng ting một cái, âm thanh hệ thống vang lên.
[Ting.]
[Nhiệm vụ ba sắp được công bố, hãy nhanh chóng đến bên cạnh nam chính số một Thôi Anh Lãng, giải quyết nguy cơ!]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)