Hứa Thị đứng trước bồn rửa mặt, đưa tay ra dưới vòi nước.
Trong tiếng nước chảy ào ào, anh ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trong gương.
Bên trái vẫn nguyên vẹn, nhưng bên phải lại sưng vù lên, vừa đỏ vừa sưng, thậm chí chẳng thể lấy cớ là do vô tình vấp ngã được.
Mẹ kiếp, cái người đàn bà chết tiệt đó không hề nương tay chút nào!
Hứa Thị bôi lên mặt một lớp thuốc mỡ lấy từ phòng y tế, lớp thuốc bóng loáng bao phủ lấy gò má sưng đỏ trông lại càng thêm dữ tợn.
Anh ta tắt vòi nước, lau sạch sự nhớp nháp trên đầu ngón tay rồi bước ra khỏi phòng vệ sinh.
Bên ngoài đang hỗn loạn như một nồi cháo, ồn ào náo nhiệt.
Đã gần đến giờ ăn trưa, nhưng nhiều người không hề chạy đến nhà ăn mà lại tụ tập về một hướng, chen chúc nhau thì thầm to nhỏ.
Hồ Trí Phương từ phía sau khoác vai anh ta, vỗ vỗ lên cánh tay, nhìn vết tích trên mặt cậu mà hả hê:
"Sao nào? Bị ăn quả đắng rồi à?"
Hứa Thị cười lạnh: "Liên quan gì đến cậu."
"Không được hời gì đúng không, tôi biết ngay mà."
Hồ Trí Phương chỉ về hướng khu ký túc xá:
"Còn kịch gì được nữa, trò cười của chúng ta đấy! Giờ mà qua đó biết đâu còn xem được màn hay. Diệp Thiến và đám người đó đang lôi hành lý của 'trò cười' ra ngoài, đang đợi để chặn người đấy, có muốn qua xem không?"
"Vô vị."
Hứa Thị gạt tay anh ta ra, một lát sau lại lên tiếng:
"Không phải trước đây Diệp Thiến chơi rất thân với 'trò cười' đó sao?"
"Cắt đứt quan hệ thôi, sợ dính líu đến Hội kỷ luật ấy mà, chuyện thường tình thôi."
Hồ Trí Phương cũng giống Hứa Thị, gia thế không hề tầm thường, thậm chí nếu xét về gia cảnh thì anh ta còn nhỉnh hơn.
Gia đình anh ta mở một công ty giải trí, đào tạo ra không ít ngôi sao hạng A hái ra tiền.
Anh ta sớm đã quen với những chuyện như thế này, chỉ là không thích làm kẻ khuấy đục nước như Hứa Thị nên ít khi tham gia.
Những người từng bị săn đuổi trước đây, không ai là không phạm vào cơn giận của đám đông.
Người bị săn đuổi lần trước là một gã giàu có giả làm học sinh đặc cách để săn mỹ nữ, người trước nữa là kẻ trộm tài sản của nhà trường, kết cục ra sao không cần nói cũng biết, tất cả đều biến mất khỏi địa giới Tuần Lợi.
An Mạn là con mồi đời mới, cũng sẽ không ngoại lệ.
"Nhưng cảm giác lần này không dễ dàng kết thúc thế đâu, đối mặt với loại con mồi như thế, chịu chút tổn thương cũng là chuyện bình thường."
Hồ Trí Phương khẽ thì thầm, trên mặt hiện lên biểu cảm khó tả, như đang chìm đắm vào một hồi ức kỳ diệu:
"Vốn dĩ tôi không mấy hứng thú, nhưng sáng nay học cùng cậu, nhìn lướt qua một cái là tôi hiểu ngay... Cậu đoán xem có bao nhiêu người đang dòm ngó cô ấy? Nếu cậu không hứng thú thì nói với tôi một tiếng, tôi tự đi, anh hùng cứu mỹ nhân cũng hay đấy chứ."
Hứa Thị cũng cùng lúc đó nhớ lại khuôn mặt của An Mạn hồi sáng.
Gò má trắng ngần, giọng nói dịu dàng, cùng những ngón tay mềm mại hơi ẩm ướt chạm vào mặt cậu.
Mẹ kiếp, cái tát hồi sáng vẫn còn đang sưng tấy trên mặt đây.
Còn cả cái hẹn "gặp nhau trên lớp" đầy khó hiểu kia nữa.
Anh ta mới không để bị loại người này dắt mũi. Vừa định từ chối thì điện thoại bỗng reo.
Lấy ra xem, màn hình hiển thị tên là "Hoa khôi".
"Xin hỏi là Hứa Thị phải không?"
Sau khi bấm nghe, giọng nói nhẹ nhàng quen thuộc truyền đến.
"Tôi đã tìm số điện thoại của anh rất lâu."
Nghe thấy giọng nói này, Hứa Thị lập tức cảm thấy chỗ bị tát đau nhói lên, anh ta bỗng dưng nổi giận:
"Có chuyện gì?"
"Tôi có một việc muốn nhờ anh giúp. Bạn tôi nói với tôi rằng đồ đạc trong ký túc xá của tôi đều bị người ta ném ra ngoài, ném khắp nơi, có rất nhiều người đang đợi xem kịch vui. Cho nên tôi muốn nhờ anh..."
Giọng nói đó rất lạnh nhạt, Hứa Thị gần như có thể nhớ lại cảnh cô ngẩng đầu nhìn mình đầy chăm chú, chìa tay ra, cẩn thận chạm vào má anh ta:
"... Nhờ anh giúp tôi ghi nhớ xem là ai đã ném đồ của tôi."
"Cô là ai chứ, tôi dựa vào đâu mà phải giúp cô?" Hứa Thị hỏi ngược lại.
"Xin lỗi."
An Mạn bình thản nói.
"Xem ra là tôi suy nghĩ nhiều rồi, bảo sao mà bọn họ sau lưng toàn nói xấu anh như vậy, thôi bỏ đi..."
Nói xong cô liền cúp máy.
Hứa Thị ngơ ngác, một trận nóng giận dâng lên.
Cái loại dân đen này rốt cuộc đang làm cái trò gì?
Tự cho là đúng, tự biên tự diễn, chẳng lẽ tưởng vài ba câu nói là có thể lay động được anh ta sao?
Cô thậm chí còn không cầu xin anh ta, chưa đầy một phút đã cúp máy.
"Sao thế?"
Hồ Trí Phương thấy anh ta cúp điện thoại với sắc mặt khó coi thì tinh ý chuyển đề tài:
"Nhắc mới nhớ, hình như hôm nay Thôi thiếu sắp về rồi? Tôi nghe nói cậu ta đánh người nên bị gia đình cấm túc nửa tháng, sau khi ra ngoài chắc tâm trạng không tốt lắm. Xem ra vài tháng tới mọi người phải biết điều mà sống rồi."
"Ở đâu? Dẫn tôi đi." Hứa Thị hỏi.
"Gì cơ? Thôi thiếu gia á? Cậu ta chắc đang ở câu lạc bộ."
Hồ Trí Phương nói: "Không có lời mời thì không vào được đâu."
"Không phải."
Hứa Thị bực bội đổi ý.
"Đi xem trò cười của hoa khôi."
Câu lạc bộ Hoàng gia Tuần Lợi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)