Giang Hách rút cà vạt khỏi tay cô rồi đứng thẳng người dậy.
Hơi thở nóng hổi vừa phả vào mặt anh khiến anh nhớ đến nụ hôn khó chịu đó.
Anh nhíu mày, rũ mắt nhìn An Mạn, nhìn khuôn mặt trắng nõn dưới ánh đèn, đôi môi được tô son đỏ chót cùng đôi mắt đang nhìn mình đầy chăm chú, chờ mong và lấp lánh dưới ánh đèn.
Nghĩ đến tâm tư của An Mạn dành cho mình, cùng với những kỳ vọng viển vông mà cô có thể nảy sinh từ bản thỏa thuận này, anh cảm thấy có chút chán ghét.
"Tôi nghĩ, cô cần phải nhận thức rõ vị trí của mình."
Giang Hách nhìn cô từ trên cao xuống.
Anh đeo găng tay vào, rút chiếc cà vạt ra cầm trong tay, đứng bên cạnh sofa với động tác ung dung, chậm rãi rồi buông tay.
Chiếc cà vạt màu đen rơi vào thùng rác, cuộn lại mềm oặt.
"Rác rưởi thì chỉ xứng ở trong thùng rác."
"Chuyện của Hội kỷ luật không liên quan đến tôi, tôi sẽ không can thiệp.
Muốn giải quyết thì tự đi mà tìm Thiệu Cảnh Qua và Thiệu Cảnh Địch.
Đổi lại, tôi chỉ có thể ra tay giúp cô một lần khi cô cần. Hy vọng cô hãy nắm bắt tốt cơ hội này chứ không phải ôm ấp những ảo tưởng không thực tế."
[Độ hảo cảm hiện tại của Giang Hách: -100.]
Đồ Thiên Long Nhân đáng ghét, rốt cuộc thì có gì mà phải kiêu ngạo đến thế không biết!
An Mạn cầm lấy cây bút và bản hợp đồng rơi bên cạnh, ngoan ngoãn gật đầu, tạm thời không gây chuyện nữa.
Thông qua chuyện vừa rồi, cô đã thăm dò được hai điều.
Một là hoạt động kia rất quan trọng đối với Giang Hách.
Hai là mức độ chịu đựng của Giang Hách dành cho cô cao hơn cô tưởng tượng một chút.
Nhưng cũng chỉ là một chút mà thôi.
Nếu vượt quá giới hạn này, anh sẽ không chút nể tình mà sỉ nhục cô, bắt cô phải nhìn rõ vị trí của chính mình.
An Mạn kiểm tra kỹ các điều khoản một lần nữa, thận trọng phân biệt.
Hợp đồng chi tiết, chu đáo, trong đó quy định rõ phía bên B sẽ cung cấp hỗ trợ điều trị cho bên A trong thời hạn hai tháng và được nhận thù lao theo quy định.
Nếu cô tiết lộ sự riêng tư của Giang Hách ra ngoài, dù chỉ là một chút thôi cũng sẽ phải đối mặt với trách nhiệm nghiêm trọng, những vụ kiện tụng kéo theo đó sẽ khiến cô thân bại danh liệt.
Biểu cảm của Giang Hách đã trở lại vẻ bình tĩnh.
Anh dựa vào sofa, gọng kính vàng đút trong túi áo, đôi mắt xanh biếc nhìn chằm chằm vào cô, không nhìn ra được là có hài lòng hay không.
Anh lạnh lùng, lặng lẽ quan sát cô.
Khi cô do dự, ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt, thân hình và bàn tay phải cầm bút máy mãi không đặt xuống được của cô.
An Mạn bị anh nhìn đến mức tê cả đầu ngón tay.
Cô nhẹ nhàng hít một hơi, sau khi xác nhận không có vấn đề gì nữa mới thận trọng ký tên rồi lên tiếng.
"Vậy tần suất chúng ta gặp nhau, cùng với thời gian gặp mặt cụ thể..."
"Chờ thông báo."
"Vâng vâng, chỉ là lớp trưởng hình như anh đã chặn em rồi, nên có thể em sẽ không nhận được tin nhắn."
An Mạn tranh thủ nói hết một lượt.
"Tôi sẽ thêm lại."
Giang Hách nhìn vào bản thỏa thuận cô đã ký, giọng điệu không chút gợn sóng.
"Còn vấn đề gì nữa không?"
"Không còn ạ."
"Cô có thể ra ngoài được rồi."
An Mạn ở trong phòng nghỉ chưa đầy một tiếng đồng hồ, lúc rời đi thời gian đã gần giữa trưa.
Thời tiết không có dấu hiệu gì là trời quang mây tạnh, những đám mây xám chì bao phủ bầu trời.
Theo nhiệt độ tăng lên, lớp tuyết mỏng có dấu hiệu tan chảy, chảy trên mặt đất thành nước tuyết trơn trượt, phản chiếu bầu trời ảm đạm, u ám.
An Mạn đi xa một chút, để tránh gặp phải đám người đang tìm cách săn đuổi mình, cô trốn vào trong một nhà vệ sinh mới mở điện thoại ra.
Lật Thuần: [Cậu đừng nói là cậu quyến rũ anh ta rồi đấy nhé!]
Lật Thuần: [Cậu đừng có tìm chết!]
Thiệu Cảnh Qua không hề hỏi ý cô đã trực tiếp sai người tìm Lật Thuần lấy quần áo thay cho cô.
Chuyện này không thể tra cứu kỹ, nghĩ sâu xa thấy rất khó chịu.
An Mạn trả lời một chữ "Không", rồi sắp xếp ngôn từ, giấu đi chuyện của Giang Hách, kể lại đại khái quá trình cho cô ấy nghe.
Sau đó cô hỏi một câu:
[Trong quá trình đó không bị người khác nhìn thấy chứ.]
Lật Thuần trả lời rất nhanh, dường như vẫn luôn chờ ở phía đối diện.
Lật Thuần: [Không bị nhìn thấy, có nhìn thấy thì cũng tưởng là tìm tôi để hỏi chuyện của cậu thôi.]
Lật Thuần: [Không xảy ra chuyện gì là tốt rồi.]
Lật Thuần: [Khi nào cậu đến chuyển đồ đi?]
Đối phương nhắc nhở An Mạn.
Hiện tại cô vẫn là đối tượng bị xét xử, là con mồi của cả học viện, việc cấp bách bây giờ là phải nhanh chóng làm đơn xin chuyển đi, dù là căn hộ bên nào cũng không thích hợp để cô ở lại.
An Mạn xác nhận lại văn phòng của giám sát viên, quyết định giải quyết nhanh gọn.
Văn phòng của giám sát viên tách biệt với lớp học, có một nơi làm việc riêng trong tòa nhà Hội đồng quản trị.
Do là tòa nhà xây sau, chủ yếu dùng làm văn phòng nên ngoại trừ ngoại hình vẫn giữ phong cách cổ điển tổng thể của Đức Xuyên, cấu trúc bên trong hiện đại hơn và cơ sở vật chất cũng đầy đủ hơn.
Mỗi khối lớp đều được bố trí một giám sát viên, công việc thường rất bận rộn, bình thường sẽ không có học sinh nào rảnh rỗi đến làm phiền, hoặc tìm rắc rối ở nơi nghiêm túc đầy camera này.
Nhờ sự chu đáo đặc biệt của Lật Thuần, trong bộ quần áo thay thế có một chiếc mũ và khẩu trang, đeo lên có thể che kín toàn bộ đầu.
Vì vậy An Mạn đi một đường thuận lợi đến văn phòng, lịch sự gõ cửa.
"Vào đi."
Người trong văn phòng nói.
An Mạn bước vào văn phòng.
Giám sát viên khối lớp hai là một quý bà trung niên thanh lịch, mặc trang phục công sở, búi tóc, biểu cảm vô cùng nghiêm nghị nhìn cô một lúc.
"Cho hỏi có chuyện gì không?"
"Thưa cô, em muốn làm đơn xin ở ngoài trường trong học kỳ này ạ."
Giám sát viên liếc cô một cái.
"Khai giảng lâu rồi, đã quá thời hạn nộp đơn từ lâu rồi."
"Vì em gặp phải một số vấn đề..."
An Mạn trình bày mục đích một cách đơn giản, đang phân vân có nên nhân tiện kể khổ một chút hay không.
Giám sát viên cắt ngang lời cô.
"Tôi biết chuyện gì đã xảy ra với em, em An Mạn, nhưng đây không phải là lý do để ở ngoài. Thực ra nếu em không đến tìm tôi thì trong hôm nay tôi cũng sẽ liên lạc với em. Xin lỗi phải nói thẳng, không chỉ Hội kỷ luật mà ngay cả tôi ở đây cũng nhận được thư tố cáo."
Giám sát viên lấy từ trong ngăn kéo ra một lá thư vứt lên bàn.
Giấy viết thư là loại giấy A4 thông thường nhất, không có chữ ký, trên đó là kiểu chữ in số 4 tiêu chuẩn.
An Mạn không nhìn rõ nội dung, chỉ cố gắng liếc vài cái, chỉ thấy vài từ khóa trên đó như "gian lận", "nói dối", "đạo đức" v.v.
"Thư tố cáo nói rằng em và một học sinh năm bốn đã tốt nghiệp năm ngoái đã thông qua gian lận để đạt được thành tích không thuộc về mình, đây là điều nhà trường tuyệt đối không cho phép!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)