Ngày ra nước ngoài nhanh chóng đã đến, hôm đó bà Thịnh dẫn theo Thịnh Sa Sa và Thịnh Lỗi Lỗi tới sân bay tiễn.
Trông bà Thịnh có vẻ ủ rũ, lúc ôm Huyên Hiểu Đông sau cùng còn đỏ hoe cả mắt, "Chăm sóc thật tốt cho Vô Ngung nhé."
Huyên Hiểu Đông vỗ vai bà lão, trong lòng chua xót, biết nhất định bà ấy cũng đã đoán được đây không phải hoạt động thương vụ bình thường.
Thế lực nhà họ Thịnh lớn, dĩ nhiên sự trả giá hi sinh cũng nhiều, nếu không nào có vô duyên vô cớ nắm giữ được quyền lực?
Máy bay cất cánh rất nhanh, Thịnh Vô Ngung và Huyên Hiểu Đông vào khoang đặc biệt sau khi lên máy bay.
Đám người Nghiêm Duệ Phong vốn dĩ phải đứng canh gác ở những vị trí khác nhau bên ngoài, nhưng do đây là máy bay tư nhân, sau khi cất cánh tương đối an toàn nên ngoại trừ những vị trí bảo vệ cố định đã sắp xếp xong, Nghiêm Duệ Phong, La Yến cùng nhân viên kỹ thuật như Lý Lực ngồi ở khoang sau, thả lỏng hơn rất nhiều.
La Yến sờ lên ghế dựa bằng da cực kỳ thoải mái cùng những vật dụng xa hoa bên trong, hồn nhiên tặc lưỡi, "Máy bay tư nhân có khác, đời này đáng giá."
Nghiêm Duệ Phong nhìn cô, Lý Lực nói: "Sếp có nói với tôi, lần này nếu như nhiệm vụ thuận lợi thì cũng coi như thù lao cho sự vất vả bao nhiêu năm qua của chúng ta, trước khi giải ngũ được hưởng thụ cuộc sống của người giàu."
Nghiêm Duệ Phong lạnh nhạt nói: "Nhiệm vụ lần này không dễ dàng đâu, đừng chỉ nghĩ tới những việc này."
La Yến thở dài, nhìn thấy Thi Ký Thanh đi tới bèn vội vàng cười nói: "Chị Thi."
La Yến hâm mộ nói: "Chị Thi, xem ra chị thường xuyên được hưởng đãi ngộ kiểu này khi đi máy bay tư nhân."
Thi Ký Thanh mỉm cười nói: "Ầy, cũng được, sau khi chủ tịch Thịnh mua chiếc máy bay này không lâu thì tôi cũng chỉ mới đi được lần thứ hai thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
