Ánh tịch dương xuyên qua ô cửa sổ rộng hắt vào trong phòng ăn, càng tô điểm thêm cho cách trang trí cổ điển hoa lệ của nơi này, tạo ra bầu không khí dùng bữa rất hài hòa.
Na Phong kể vài chuyện thú vị của Thịnh Vô Ngung thời anh còn học đại học, ví dụ như mỗi lần kiểm tra anh đều đạt hạng nhất tất cả các môn học, mỗi lần thi đấu anh đều giành được giải đặc biệt, anh từ chối toàn bộ lời tỏ tình, thái độ vừa tốt lại vừa công bằng, khiến bao nhiêu cô gái tan nát cõi lòng...
Na Phong nhìn sang Huyên Hiểu Đông, chớp mắt nói: "Là một kẻ cuồng tín ủng hộ chủ nghĩa quân phiệt, nóng lòng muốn quay trở lại thời đại độc tài của tướng quân Nha Lang."
Thịnh Vô Ngung nói: "Thật sự phải đến mức đó à? Kinh tế Garan đã thụt lùi mười năm nay, không có bao nhiêu quốc gia dám đầu tư ở nước cậu, dư luận quốc tế cũng không ủng hộ."
Na Phong phiền muộn nói: "Tôi cũng thấy được đạo lý đơn giản như vậy, thế nhưng——Nói thật, tôi cảm thấy Na Tiêu đang nịnh nọt lấy lòng cậu tôi, tên đáng hận.
Chẳng qua nghị viện sẽ không ủng hộ bọn họ, trừ khi xảy ra thế chiến như trước đây, nếu không sẽ không có khả năng.
Sớm muộn gì cậu tôi cũng biết tình hình thực tế."
Huyên Hiểu Đông nhớ lại tình hình hiện tại của nước Garan mà Thịnh Vô Ngung đã bổ sung cho y trước đó.
Quốc vương đương nhiệm của Garan là Phi Lợi Tháp X, có ba con trai và một con gái.
Ba người con trai đều có quyền thừa kế làm thái tử, nhưng chỉ có nhị hoàng tử Na Phong là người được chọn thừa kế hợp pháp.
Do đại hoàng tử Na Tiêu là hoàng tử ngoài giá thú nên trước năm mười tám tuổi hắn không được hoàng thất thừa nhận.
Mãi đến khi Phi Lợi Tháp X thừa kế ngôi vua thì mới thừa nhận thân phận hoàng tử của hắn, cũng khiến hoàng hậu nhượng bộ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
