Lá tía tô ngâm rửa sạch, nhúng qua hỗn hợp bột, sau đó bỏ vào dầu chiên, xối dầu sôi liên tục thì lớp vỏ sẽ nhanh chóng phồng lên, thành quả nhận được là món ăn nhẹ hình lá cây phồng vàng ruộm.
Lớp vỏ ngoài xốp giòn, lá tía tô bên trong bị độ nóng kích thích tỏa hương thơm.
Huyên Hiểu Đông kiên nhẫn chiên phồng từng lá tía tô trong bếp, cuối cùng y vẫn hái một bó tía tô lớn mang từ nông trường về Tĩnh Hải.
La Yến đứng bên cạnh vui vẻ rạo rực quan sát, vô cùng thích cảnh lớp bột từ từ thành hình, tỏa ra mùi thơm.
Giữa bầu không khí trong lành sáng sớm, Nghiêm Duệ Phong đứng trước vườn rau trống trải ở sân sau gọi điện thoại, cho dù người xuất hiện từ phía nào thì cũng có thể nhìn không sót một ai để kịp thời cúp máy.
"Vì sao không thông qua phương án đề xuất của con? Lúc đổi người cho Trình Nguyên, đúng là chưa thể tìm ngay được người phù hợp, vì sao không thể dùng Huyên Hiểu Đông? Cậu ấy là Sói Lạnh đã giải ngũ, trạng thái vẫn còn rất tốt, lại là chồng của Thịnh Vô Ngung, vốn dĩ đã cần đi theo rồi, đã vậy còn rất được sự tín nhiệm của Thịnh Vô Ngung, đối với đợt hành động của chúng ta có sự hỗ trợ rất lớn."
"Lại đi điều chuyển một văn chức, còn là người mới, chưa từng tập luyện với bọn con, mặc dù coi như cũng là người quen của Thịnh Vô Ngung nhưng trong quá trình hành động khó tránh khỏi biến thành dây xích con dễ bị đứt."
Nghiêm Duệ Phong bỗng nhiên nghĩ đến việc Huyên Hiểu Đông đột ngột giải ngũ, "Vì sao? Con cần một lý do."
"Duệ Phong, nhiệm vụ cuối cùng mà mấy đứa thực hiện là cứu viện Thịnh Vô Ngung, độ khó rất lớn, cuối cùng Sói Lạnh chết mất hai người, con thì trọng thương hôn mê, mà đối tượng giải cứu Thịnh Vô Ngung thì trúng đạn lạc, hai chân bại liệt.
Lúc kiểm tra đã phát hiện ra viên đạn bắn trúng Thịnh Vô Ngung đến từ đội chúng ta."
Trái tim Nghiêm Duệ Phong chìm xuống, "Sau đó thì sao? Với tình hình đêm hôm đó, dù có là đạn của chúng ta thì hoàn toàn chỉ là ngộ thương, căn bản sẽ không bị truy cứu."
"Thế nhưng nhà họ Thịnh sẽ tin sao? Chúng ta nhất định phải cho bọn họ lời giải thích hợp lý."
Nghiêm Duệ Phong lạnh lùng nói: "Thịnh Vô Ngung không phải người như vậy."
"Đang là con cưng của trời bỗng nhiên hai chân tàn tật, con có chắc cậu ta không biết giận chó đánh mèo không?"
Nghiêm Duệ Phong nói: "Vậy rốt cuộc là ai bắn viên đạn đó? Mỗi viên đạn đều có đánh số."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)