Cơ bắp tràn đầy mạnh mẽ, phần bụng phập phồng lên xuống rõ ràng, là vẻ đẹp câu hồn đoạt phách trong bóng tối.
Huyên Hiểu Đông không chịu nổi ánh nhìn quá mức trắng trợn của anh, cúi người hôn anh, nhưng vẫn không khiến anh nhắm mắt lại được.
Đôi mắt Thịnh Vô Ngung giống như sao mờ đêm đông, thấy rõ lòng người, kể cả vào lúc này, dường như anh vẫn không hề mê loạn, nhưng phản ứng của cơ thể thì lại không lừa được người ta.
Hai người ôm nhau nằm ở đầu giường, Thịnh Vô Ngung nhấn nút để đầu giường từ từ nâng lên một góc 45 độ, như vậy sẽ khiến tầm nhìn của họ được rộng hơn.
Dưới bầu trời đêm là thành phố đèn đuốc sáng choang, cách âm rất tốt, trong phòng ngủ vô cùng yên tĩnh.
Huyên Hiểu Đông nhắm mắt nghiêng người ôm Thịnh Vô Ngung không nhúc nhích, Thịnh Vô Ngung vân vê những ngón tay chải lên mái tóc dày của y, chậm rãi vuốt ra sau tai y, tầm mắt vẫn phóng ra phong cảnh ngoài cửa sổ, nghiêm túc suy nghĩ như một nhà hiền triết.
Mãi đến khi Huyên Hiểu Đông mở mắt ra hỏi: "Anh muốn đi tắm không?"
Thịnh Vô Ngung mỉm cười, "Cùng tắm đi."
Phòng tắm chính(*) vẫn cực kỳ rộng rãi, điểm giật mình nhất chính là nó cũng có cả một mặt tường kính nhìn thấy được bầu trời.
Huyên Hiểu Đông bế Thịnh Vô Ngung vào bồn tắm lớn, nói: "Ban ngày tắm rửa ở đây có phải phơi nắng luôn được không?"
(*) Những căn hộ có nhiều nhà tắm thì sẽ chia ra phòng tắm chính và phòng tắm phụ.
Phòng tắm chính nằm ngay trong phòng ngủ của chủ nhà, mang tính riêng tư cao.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


