Tòa nhà Đom Đóm tọa lạc tại trung tâm thành phố, bởi vậy hai người họ cũng chỉ cần đi bộ, chọn một trung tâm thương mại to nhất rồi vào thẳng gian hàng chuyên bán trang phục nam.
Huyên Hiểu Đông không am hiểu chuyện này, đều do Thịnh Vô Ngung dẫn đi.
Huyên Hiểu Đông đi vào mặc thử rồi đi ra, Thịnh Vô Ngung hai mắt tỏa sáng, cười nói: "Đẹp lắm." Nhân viên bán hàng cười nói: "Vị tiên sinh này thực sự có vóc dáng rất đẹp, làm tôn lên vẻ đẹp của bộ quần áo, khí chất tuyệt vời."
Nhưng Huyên Hiểu Đông lại thấy không thoải mái bởi phần nơ chặt, y nhìn gương mất tự nhiên kéo cổ áo.
Cô nhân viên cười đi tới định giúp y sửa lại, Thịnh Vô Ngung lại nói: "Qua chỗ tôi đi, tôi sửa lại giúp em."
Huyên Hiểu Đông đi tới ngồi lên một bên ghế dài, hơi nghếch cằm lên về phía Thịnh Vô Ngung.
Thịnh Vô Ngung giúp y chỉnh phần cổ áo, thấy cổ y chưa gì đã bị ma sát đỏ hồng, biết là y không quen, anh cười nói: "Vẫn phải đặt riêng thôi, tôi chọn giúp em hai bộ thường phục cho đỡ gò bó, họp thường niên của công ty tôi không cần quá trang trọng đâu."
Cô nhân viên giỏi nghe lời đoán ý, đã cảm nhận được quan hệ của hai người đàn ông này từ tư thế thân mật và khoảng cách gần gũi hơn so với người bình thường, bèn vội vàng tiến đến, "Bọn em có kiểu vest rộng rãi chuyên phục vụ cho những khách hàng có làn da nhạy cảm, đặc biệt được may từ sợi tổng hợp, vô cùng thoải mái.
Tiên sinh có thể xem thử."
Thịnh Vô Ngung nói: "Được, thay thử hai bộ xem sao."
Huyên Hiểu Đông thay hai bộ, Thịnh Vô Ngung ngắm nghía rồi chọn, lại tiện thể đặt trước áo sơ mi và áo len mỏng đồng bộ ở đây.
Cô nhân viên tới gần đưa cho anh một quyển sách khác, cười nói: "Mẫu thường phục này của bọn em bán rất chạy trong mùa này, vóc dáng tiên sinh đẹp, có thể thử thêm xem sao."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


