Nông trường tuy nhỏ nhưng một khi đã quyết định rời khỏi thì vẫn rất nhiều thứ cần chuẩn bị.
Phần lớn cá đã xử lý xong, chỉ để lại vài con có chất lượng tốt nhất và quý giá nhất.
Huyên Hiểu Đông nói: "Đi thăm bạn bè, phải ở bên ngoài một thời gian ngắn." Y để lại một cuộc điện thoại cho Mạc A Mộc rồi trở về nông trường, lại dọn dẹp từ trong ra ngoài, thu dọn xong quần áo và chăn bông, nhất là phòng của Thịnh Vô Ngung cực kỳ nhiều vật quý giá, y sắp xếp đóng gói lần lượt từng thứ rồi trùm bạt chống bụi lên.
Sau đó giữa bạt ngàn các loại đồ muối, y chọn mấy món thường dùng để mang lên xe của Thịnh Vô Ngung.
Thịnh Vô Ngung thấy y bận rộn không ngừng thì có cảm giác của một cuộc sống bình thường giản dị, anh chỉ thấy thích, cũng tùy theo sự sắp xếp của y.
Sau khi xử lý xong toàn bộ, Huyên Hiểu Đông đóng cốp xe lại, Thịnh Vô Ngung nói: "Em lái xe tôi nhé?" Anh thấy Huyên Hiểu Đông thích lái mô-tô, thầm đoán có lẽ y cũng có sở thích giống như rất nhiều người đàn ông khác, thích xe cộ, máy móc, súng ống săn bắn,...
Đúng là Huyên Hiểu Đông hơi tò mò con xe "Bão Tuyết" của Thịnh Vô Ngung, rõ ràng xe của anh đã được chế tạo theo yêu cầu đặt trước, y nhìn anh, cũng không khách khí mà nói: "Được, anh nói qua cho em nghe đi."
Thịnh Vô Ngung cười mở cửa xe bên ghế lái, "Bình thường tôi sẽ thu ghế dựa chỗ này vào, cố định xe lăn ở đây.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

