Sở Chí Cao quan sát hai người trước mặt, thấy vị công tử đó y phục sang trọng, diện mạo đường hoàng, trên mặt ông lập tức hiện lên vẻ khó xử.
Cũng không phải ông không muốn cho họ ăn, chủ yếu là nhà ông quá nghèo, trong nhà không có nổi một món đồ nội thất cho ra hồn, thực sự không thể tiếp đãi được vị công tử như vậy.
"Thưa công tử, không phải ta không muốn mời công tử vào nhà dùng cơm, thực sự là nhà ta quá nghèo hèn, e rằng không thể tiếp đãi công tử được chu đáo…" Sở Chí Cao do dự một hồi, cuối cùng vẫn ấp úng lên tiếng.
"Không sao, trước mặt đồ ăn, bản công tử chưa bao giờ kén chọn. Nếu bộ y phục này khiến ngươi thấy không thoải mái, vậy ngươi có thể lấy cho ta một bộ quần áo trong nhà mặc tạm, ta tuyệt đối không chê đâu." Lúc này vị công tử ấy đã ngửi thấy mùi thơm, không thể nhịn được nữa, cũng chẳng để ý đến nhiều, vừa ngó đầu vào trong xem, vừa nói chuyện với Sở Chí Cao.
"Cái này…" Sở Chí Cao không ngờ vị công tử này lại kỳ quặc như vậy, thậm chí đối phương còn có thể nói ra những lời như thế, trong lòng không khỏi ngỡ ngàng, cũng ngó vào trong nhìn.
Người nhà họ Sở trong nhà đã sớm nghe thấy tiếng nói chuyện bên ngoài, nghe những lời của vị công tử, trong lòng không khỏi thấy buồn cười, thầm nghĩ quả là một người sành ăn chính hiệu, vì đồ ăn mà quần áo cũng không cần.
Sở Minh Nguyệt đảo mắt một vòng, sau đó bảo họ cứ ăn tiếp, còn nàng đặt bát đũa xuống, đứng dậy đi ra ngoài.
"Tam thúc, mau mời vị công tử này vào đi." Nàng đi ra, đến bên cạnh Sở Chí Cao, tươi cười nhìn vị công tử áo xanh trước mặt, trong lòng vô cùng kích động.
Vị công tử áo xanh kia thấy một tiểu cô nương bước ra, tuy y phục ăn mặc có vẻ quê mùa, nhưng lớn lên khá xinh xắn, mang một vẻ đẹp thuần khiết tự nhiên, trông rất dễ thương, không khỏi mỉm cười.
"Vậy thì đa tạ cô nương." Hắn nói lời cảm ơn, tự mình đẩy cửa đi vào. Nói chuyện lâu như vậy, sự nhẫn nại của hắn đã đến giới hạn.
"Thưa công tử, vừa hay hôm nay nhà chúng ta làm cá, loại cá này có phần không giống với cá của người khác. Ngài thấy đấy, nhà chúng ta vốn là dân nghèo, khó khăn lắm mới có một bữa no. Nhìn y phục của công tử như vậy hẳn không phải người nghèo. Nhà chúng ta cũng không thể cho người lạ ăn cơm trắng được, vậy nên ngài thấy…" Sở Minh Nguyệt thấy hắn nóng lòng muốn vào thì vội vàng mở miệng nói một tràng.
"Ồ, ý của tiểu cô nương này là muốn ta trả tiền hả?" Ấn tượng về sự thật thà của dân thường trong lòng vị công tử áo xanh lập tức bị giảm sút, hắn đứng một bên liếc nhìn Sở Minh Nguyệt, sau đó chậm rãi lên tiếng.
"A, chẳng lẽ ngay cả tiền ăn công tử cũng không trả nổi? Nhìn ngài như vậy thực sự không giống mà." Sở Minh Nguyệt đánh giá hắn từ trên xuống dưới, sau đó bĩu môi, trong lòng thầm nghĩ ngạc nhiên cái gì, chẳng lẽ người nghèo phải biết nhường nhịn, để cho các người giàu có được ăn không sao? Ta thả dài dây như vậy cũng phải câu được một con cá lớn chứ?
"Khụ khụ, sao lại có thể? Cũng phải, chúng ta vốn không quen biết, thực sự không thể ăn không của nhà ngươi được. Không biết nhà ngươi làm món cá gì vậy? Mùi thơm bay thẳng đến Đức Thuận Lầu rồi…" Vị công tử kia nói xong liền giật mình vì lỡ lời, hắn vội vàng đưa tay che miệng, thậm chí còn ho khan mấy tiếng để che giấu đi.
"Thưa công tử, thì ra ngài từ Đức Thuận Lầu đến?" Sở Minh Nguyệt thấy hắn lỡ lời thì lập tức che miệng cười khẽ, nhưng hết lần này đến lần khác, Sở Chí Cao lại không chịu thuận theo cũng chẳng buông tha, cứ trực tiếp nói ra hết cả, khiến vị công tử kia lập tức đỏ bừng mặt.
"Khụ khụ, một bữa ăn bao nhiêu tiền? Không cần biết ta đến từ đâu, ăn cơm trả tiền là được, hỏi rõ làm gì?" Hắn có chút bực mình, giọng nói cũng pha chút tức giận.
"Thưa công tử, nhà chúng ta đây là cá bắt từ sông Thanh Long lên, tên là cá nheo kho tàu, mỗi con năm lượng bạc." Sở Minh Nguyệt thấy hắn cuối cùng cũng nhắc đến tiền bạc thì vội vàng mỉm cười báo giá. Giá này là sau khi đã dò hỏi giá cá của Đức Thuận Lầu, cuối cùng nàng mới định ra, tuy cái sân nhà nông của họ chẳng thể nào sánh với tửu lầu lớn được.
"Cái gì? Cô nương này, ngươi định coi công tử nhà ta là heo ngốc dễ bị lợi dụng, nên muốn giết người à? Món cá đầu bảng nổi tiếng của Đức Thuận Lầu cũng chỉ sáu lượng bạc một con. Tiểu cô nương này lại thực sự dám thách giá." Không đợi vị công tử áo xanh lên tiếng, tên sai vặt đi theo phía sau đã kêu lên.
Tuy công tử nhà hắn không thiếu tiền, nhưng tiền tốt phải tiêu vào việc đáng, không thể tiêu phung phí như vậy.
Lúc trước phu nhân chọn hắn làm thư đồng cho công tử, cũng vì nhìn vào tính keo kiệt này của hắn đấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

