"Được rồi, năm lượng thì năm lượng. Nhờ câu cuối cùng của ngươi, hôm nay ta sẽ nếm thử xem có thực sự như cái cảm giác ngươi nói hay không." Vị công tử áo xanh đã đồng ý, xem ra không phải vì cá của Sở Minh Nguyệt, mà vì cái cảm giác nàng vừa nói.
"Ha ha, vậy mời công tử vào trong." Sở Minh Nguyệt nghĩ thầm, sau này mình cũng phải mở một quán ăn kiểu sân viện nhà nông như vậy, nếu không thì nghệ thuật ẩm thực kiếp trước của nàng coi như học uổng rồi.
Cứ lấy người này làm phép thử đầu tiên đi.
Tuy điều kiện bây giờ còn kém xa so với tưởng tượng của nàng, nhưng ít nhất cũng có cá, mặt bằng thì đợi kiếm được tiền sẽ từ từ cải thiện sau.
Từ lúc Sở Minh Nguyệt đòi giá năm lượng bạc, Sở Chí Cao đã ngây ngẩn cả người, ông ấy chỉ biết đứng một bên không dám nói câu nào.
Lúc này thấy vị công tử áo xanh thực sự đồng ý, trong lòng vừa mừng vừa sợ. Ông ấy thầm nghĩ con bé Minh Nguyệt này thực sự dám hét giá, đến cả ông ấy cũng thấy năm lượng bạc một con cá đúng là chém hơi mạnh tay rồi.
Ông ấy vội vàng dẫn người vào gian bên cạnh, nơi ông bà Sở Khai Điền ở.
Trong nhà tuy tồi tàn, nhưng các gian đều được dọn dẹp ngăn nắp.
Vị công tử áo xanh bước vào nhìn qua đồ đạc bên trong cùng những bức tường đất và xà nhà bằng gỗ, tuy có hơi nhíu mày nhưng cũng không chê, đã tự ngồi vào bàn.
Tên sai vặt nháy mắt ra hiệu cho chủ nhân nhà mình mãi, nhưng vị công tử áo xanh cố tình làm như không thấy, chỉ thản nhiên đưa mắt nhìn bốn phía quan sát căn nhà.
"Thưa công tử, có phải vị thư đồng của ngài mắc bệnh mặt co giật không? Sao thấy hắn cứ méo miệng xệch mắt hoài vậy?" Sở Minh Nguyệt đứng một bên thấy bộ dạng của tên sai vặt rất khó coi, liền mở miệng nói một câu, đúng là không sợ trời không sợ đất.
"Hả? Khụ khụ, hình như cũng hơi hơi, bình thường hắn vốn không lên cơn đâu, chỉ chờ đến khi ta tiêu tiền thì hắn lại lên cơn động kinh thôi." Vị công tử áo xanh nhịn cười, phụ họa theo lời nói của Sở Minh Nguyệt, sau đó không có ý tốt nhìn tên sai vặt.
Tên sai vặt lúc này đã mỏi mắt lắm rồi, vừa nghe vậy liền cúi gằm mặt, vô cùng oán hận nhìn công tử nhà mình – ngài ấy lại đi cấu kết với người ngoài để chê bai thư đồng của mình chứ.
Mãi cho đến khi Sở Minh Nguyệt và Sở Chí Cao đi ra ngoài, hắn mới bắt đầu cằn nhằn.
"Công tử, con nhỏ đó tròng mắt cứ quay tròn đổi tới đổi lui, vừa nhìn đã biết nàng ta coi ngài là tên ngốc mà chặt chém rồi. Ngài cũng tin nàng ta sao? Cái gì mà tâm tình thoải mái, vui vẻ? Ngài nhìn cái nơi tồi tàn này xem, cái bàn, cái ghế, đây đâu phải nơi ngài nên đến…"
"Thôi, Tiền An, nếu ngươi không muốn ăn thì ra ngoài đứng chờ, còn muốn ăn thì ngồi xuống ăn. Ra ngoài không cần nhiều lễ nghi như vậy, bản công tử cho phép ngươi không rụt rè." Người đó phất tay cắt ngang lời Tiền An lải nhải, không biết mình trúng tà gì, cứ quen dùng tên sai vặt này, ngày nào cũng lải nhải như một bà lão ấy.
Ở bên kia, người nhà họ Sở nghe nói Sở Minh Nguyệt bán cá cho người ta với giá năm lượng bạc một con, tất cả đều lo lắng không yên.
Cái giá này thực sự hơi vượt quá dự kiến của họ rồi.
"Nguyệt Nhi, cái giá này có cao quá không? Cá của nhà nghèo như mình sao có thể bán được giá cao như vậy?" Lý Tú Anh kéo Sở Minh Nguyệt, lo lắng nói.
"Mẹ ơi, giá này con đã ước tính rất lâu mới đưa ra được đó, thực sự không phải chém giá đâu. Sao đồ của người nghèo lại phải bán rẻ? Sau này, đồ của chúng ta còn đáng giá hơn nữa. Mẹ cứ ăn phần của mẹ đi, đừng lo." Nàng nói xong liền đứng dậy vào bếp múc cá cho vị công tử áo xanh. Nàng chọn những con to nhất, dọn lên hai đĩa, mỗi đĩa một con, vậy là mười lượng bạc. Đợi nàng định bưng vào, Sở Tử Thanh chợt xuất hiện, nhận lấy đĩa cá trên tay nàng bưng vào.
Nàng thấy ca ca che chở cho mình như vậy thì buồn cười thu tay lại, để ca ca đi làm. Nàng biết ca ca sợ danh tiếng của nàng bị ảnh hưởng. Nhưng nàng có để ý đến điều đó đâu?
Trùng sinh một lần, thứ nàng coi trọng nhất chính là mạng sống của mình, không có mạng thì chẳng còn gì hết. Còn bây giờ nàng đã có gia đình yêu thương che chở cho mình như vậy, thứ nàng coi trọng lại có thêm một điều, đó là gia đình.
Ngoài ra, là làm thế nào để kiếm được bạc.
"Công tử mời dùng chậm, ở đây còn có một ít rau rừng, đều là hương vị nguyên bản, tặng kèm miễn phí. Mát gan hạ hỏa, khử mùi trong miệng, mời dùng thử…"
"Khụ khụ…" Vị công tử áo xanh đang ăn ngon lành.
Hắn còn chưa bao giờ được ăn thứ gì ngon như vậy, đang cúi đầu ăn hết sức, chợt nghe lời Sở Minh Nguyệt nói, suýt thì bị một miếng cá nghẹn ở cổ họng.
"Thưa công tử, đây là phần của hai con cá đấy nhé. Ta báo trước để sau khi ăn xong ngài nhớ trả tiền, đừng nói là không biết…" Sở Minh Nguyệt nhìn cách ăn của hắn, không khỏi bật cười. Xem ra hôm nay nàng dùng hết dầu và gia vị trong nhà hoàn toàn không uổng phí, canh bạc này đã cược đúng rồi.
Và lúc này thấy vẻ mặt bọn họ đều hài lòng, nàng cũng yên tâm.
Chắc sau khi ăn xong họ sẽ không nói nàng chém chặt nữa phải không?
"Tiểu… Tiểu cô nương này ăn nói thực sự sắc bén, không chịu nhường ai cả." Vị công tử áo xanh vừa nhai vừa rảnh rỗi nói ra một câu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
