"Phải đấy, trưởng thôn ngày càng không ra gì. Chúng ta chỉ biết nhẫn nhịn mãi cũng không phải cách, chỉ tổ khiến họ càng làm quá đáng hơn, càng bắt nạt chúng ta hơn thôi." Bà nội Tống Mỹ Lan lúc này vẫn chưa nguôi giận, đang thở hổn hển nói.
"Ông nội, tam thúc, mọi người cứ yên tâm. Họ không cho chúng ta đến đó thì chúng ta không đến, chúng ta lên thượng nguồn bắt. Cá trong sông nhiều lắm, còn sợ bắt không được sao? Chỉ cần có vùng nước đọng, nhất định sẽ bắt được cá." Sở Minh Nguyệt lên tiếng đảm bảo với họ.
"Phụt, ông nội, làm gì có Hà Thần thật? Nhất định là có người chiếm giữ nơi đó, sợ người ta quấy rầy sự thanh tịnh của bản thân, mới cố ý tung tin đồn như vậy để gây sợ hãi cho dân làng thôi. Yên tâm đi, lần sau chúng ta đến sẽ đến rìa thác nước xem có chỗ nào thích hợp để bắt cá không, tiện thể cũng ngắm thác nước luôn."
Mọi người thấy Sở Minh Nguyệt không sợ, còn đòi đi ngắm thác, cũng không tiện ngăn cản nàng nữa, đều thầm nghĩ nếu con bé thực sự muốn đi thì cứ đi nhiều người hơn thôi. Vốn dĩ những chuyện đó cũng chỉ là lời đồn nghe phong thanh, đâu có ai trong làng thực sự trải qua?
"Thôi, ta ngửi mùi cá thơm quá đã không ngồi yên được nữa rồi, cả nhà còn không ăn thì chờ gì nào?" Tống Mỹ Lan thấy mọi người bàn bạc xong thì mỉm cười giục dọn cơm.
"Phải rồi, chỉ lo nghĩ mấy cái có có không không vô căn cứ này mà quên mất việc chính. Linh Chi, dọn cơm đi." Lý Tú Anh nghe vậy gọi Sở Linh Chi, hai người đi vào bếp, dọn bát đũa chuẩn bị ăn cơm.
Cá được bưng lên, mọi người tạm quên đi những chuyện khác, mỗi người hăng hái bắt đầu thưởng thức.
"Thơm quá, đây là món cá ngon nhất ta từng ăn trong đời." Sở Khai Điền gắp một miếng cá bỏ vào miệng, trong miệng ngập tràn mùi thơm, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn lập tức nở nụ cười thỏa mãn.
"Nhị tỷ, cá này thực sự ngon hơn các loại cá khác, tay nghề của tỷ tỷ cũng tuyệt vời." Sở Tử Thư tuy còn nhỏ, nhưng cứ như một ông cụ non. Cậu ta đã ăn trong bếp một hồi, lúc này lên bàn vẫn còn thòm thèm, ngồi cạnh Tôn Ngọc Nương lại ăn thêm mấy miếng.
"Phải đấy, Tử Thư, em ăn nhiều vào, ăn nhiều cá sẽ thông minh hơn." Sở Minh Nguyệt xoa đầu cậu bé, mỉm cười nói.
Cả nhà vui vẻ quây quần ăn cơm, lần này có thể ăn thỏa thích.
Hai thùng cá làm ra thế nào cũng đủ cho họ một bữa no nê.
"Có ai ở nhà không?" Đang lúc này, đột nhiên bên ngoài sân vọng vào một giọng nói.
"Người nào vậy?" Lý Tú Anh cau mày khẽ nói. Vừa mới tiễn trưởng thôn và đám người trong làng đi, sao lại có người tìm đến nữa vậy?
"Để ta ra xem." Sở Chí Cao nghe vậy lập tức đặt bát đũa xuống, đứng dậy vén rèm bước ra.
Sở Minh Nguyệt nghe giọng nói xa lạ pha chút khách khí và cẩn thận, không khỏi mừng rỡ, trong lòng thầm nghĩ lần này nhất định không phải người đến gây chuyện.
Sở Chí Cao ra ngoài thấy bên ngoài hàng rào có hai người đang đứng.
Một người mặc áo gấm thiên ti (gấm Tencel) màu xanh lam viền lụa trắng như tuyết, phong độ nhẹ nhàng, diện mạo tuấn tú, đứng cách cổng chính hơn một trượng.
Người kia có cách ăn mặc như một tên sai vặt, tuổi nhỏ hơn một chút, đang bám vào cửa rào, hai tay nắm lấy thành cửa. Người vừa nói chuyện có lẽ là hắn.
"Xin hỏi hai vị là ai? Đến đây có việc gì?" Sở Chí Cao thấy y phục hai người sang trọng, nhất là vị công tử áo xanh đứng ngoài cửa, vừa nhìn đã biết không phải người thường, liền cẩn thận lên tiếng hỏi. Ông ấy có thể khẳng định, nhà họ chắc chắn là không quen biết những người giàu có như vậy.
"Ha ha, vị đại ca này, xin hỏi nhà ngươi làm món gì ngon thế? Thơm quá vậy?" Tên sai vặt hít mũi mấy cái thật sâu, sau đó hỏi thẳng vào vấn đề.
"Hả? Ngươi hỏi vậy là có ý gì?" Sở Chí Cao bị hắn hỏi đến ngỡ ngàng. Nhìn y phục của họ chắc phải là con nhà giàu có, chẳng lẽ chưa từng ăn qua thứ gì như vậy?
"Bốp", chỉ thấy vị công tử áo xanh phía sau mấy bước tiến lên, dùng quạt gõ lên trán tên sai vặt.
"A, công tử, sao ngài lại đánh ta? Chẳng phải ngài…"
"Im miệng, có cách nói chuyện như vậy sao? Thực sự làm mất mặt công tử nhà ngươi rồi." Người đó nói xong thì trừng mắt nhìn tên sai vặt, tên sai vặt sợ đến run lên, không dám nói nữa, trên mặt đầy vẻ ấm ức, trong lòng thầm nghĩ không phải ngài nói đến muộn đồ ngon bị người ta ăn hết thì ngài sẽ lên cơn ngay sao? Đến đây rồi lại bày ra phong thái thế này, đúng là bên trong một kiểu bên ngoài một kiểu, suy nghĩ và hành động chẳng giống nhau tí nào.
"Khụ khụ, vị đại ca này không cần lo lắng. Ta và thư đồng của ta muốn ra thác nước sông Thanh Long ở hậu sơn, sáng ra đi vội, chưa dùng điểm tâm, giờ bụng đang đói meo. Vừa đi qua trước cửa nhà ngươi ngửi thấy mùi cơm thơm, liền muốn làm phiền một bữa, xin một chút đồ ăn, không biết nhà ngươi có tiện không?" Vị công tử đó nói với giọng văn vẻ hồi lâu, tên sai vặt đứng một bên lộ vẻ mặt ghét bỏ, trong lòng thầm nghĩ “Đúng là nói dối mà không cần viết nháp”, rõ ràng sáng nay ngài đã ăn há cảo tôm thủy tinh, bánh bao cua, bánh phù dung và cháo tổ yến, vừa mới ở Đức Thuận Lầu ăn vịt hun khói thơm giòn, gì mà chưa dùng điểm tâm? Vì đồ ăn mà ngài làm ra những chuyện này thực sự khiến người ta căm phẫn nhá.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



