"Cái này…" Trưởng thôn nhất thời bị câu nói này làm nghẹn họng, theo cách nói của ông ta thì quả thực là như vậy, chỉ đơn giản là so với những người giàu bên kia sông, ông ta thực sự quá nhỏ bé rồi.
"Ngươi lui ra, một đứa nữ tử ăn không ngồi rồi, ghét nghèo ham giàu, chẳng biết làm lụng, thì hiểu được cái gì? Đây đâu có chỗ để ngươi nói?" Trưởng thôn ngẩng đầu thấy người nói chuyện với mình là Sở Minh Nguyệt, lập tức nhớ đến những lời đồn về nàng ngày thường, liền ghê tởm vẫy tay bảo nàng im miệng.
"Hừ, thưa trưởng thôn, bên kia sông chẳng phải cũng thường xuyên có người giàu ra câu cá sao? Sao ngươi không đi quản họ? Nếu ngươi có thể khiến họ từ nay không câu cá nữa thì ta cũng sẽ không ra sông Thanh Long bắt cá luôn." Sở Minh Nguyệt không thèm để ý tới Lý Đại Trụ, loại người như ông ta, nàng lười tiếp xúc.
"Nói bậy, bên kia đều là quý nhân, làm sao ta quản được họ? Hơn nữa, ta chỉ quản đoạn sông thuộc về Thanh Tuyền Trang chúng ta mà thôi." Trưởng thôn bị Sở Minh Nguyệt chọc tức đến phát bực, không ngờ con nhỏ này ăn nói lại lạnh lợi như vậy, đầy sự công kích, hùng hổ dọa người.
"Ồ? Vậy ý của ngươi là nếu ra khỏi Thanh Tuyền Trang, những đoạn sông khác thì có thể bắt cá rồi?" Sở Minh Nguyệt gắt gao bám lấy lời ông ta, nhất định phải hỏi ra kết quả.
"Phải, chỉ cần không nằm trong đoạn sông thuộc về làng, ngươi đều có thể bắt cá." Trong lòng trưởng thôn thầm nghĩ, ra khỏi Thanh Tuyền Trang thì con sông đã rẽ sang một hướng khác, đến một làng khác rồi. Còn nếu từ hậu sơn muốn đi ngược dòng lên trên nữa thì sẽ vào sâu trong núi, cả một vùng nước ở đó đều là cấm địa, chưa bao giờ cho phép người ta vào.
Theo lời đồn đại, ở đấy có một thác nước, là nơi ở của Hà Thần, những ai đi vào đều không ai ra được.
Ông ta nghĩ thầm, hôm nay sẽ cho nhà họ Sở một bài học. Nếu nhà họ muốn tiếp tục bắt cá, chẳng lẽ lại phải đến cầu xin ông ta hay sao? Đến lúc đó muốn ngược đãi nhà họ Sở thế nào chẳng phải đều do ông ta định đoạt hả?
"Được, sau này chúng ta sẽ không đến đoạn sông thuộc về làng để bắt cá nữa, chúng ta sẽ đi nơi khác." Không ngờ Sở Minh Nguyệt chẳng đợi người khác lên tiếng, đã nói ra câu này trước, không chịu hạ mình chút nào.
"Hừ, tốt nhất là ngươi nói thì phải giữ lời. Từ ngày mai, ta sẽ phái dân làng thay phiên nhau canh giữ bên sông. Nếu các ngươi dám không tuân thủ giao ước, chúng ta nhất định sẽ cho các ngươi biết tay." Trưởng thôn thấy lâu như vậy rồi, người nhà họ Sở vẫn chưa mang cá lên, xem ra hôm nay chẳng được ăn, trong lòng càng thêm tức giận, nói xong liền đứng dậy chuẩn bị rời đi, xem nhà họ có hối hận mà giữ ông ta lại không.
"Vậy mời trưởng thôn về, không tiễn. Vì nhà ta ruộng đất không được chia đủ, cũng không được sang mỏ ngọc bên kia làm việc, cả một đại gia đình chúng ta luôn phải tìm đường mưu sinh khác. Bây giờ ngay cả bắt cá cũng phải bảo chúng ta đi chỗ khác, vậy từ nay chúng ta cũng không cần nhẫn nhịn nữa." Lúc này, Sở Khai Điền thẳng lưng, trầm mặt xuống, thay đổi bộ dạng rụt rè ngày xưa, nói với trưởng thôn.
"Được, vậy các ngươi cứ chờ mà xem."
Mâu thuẫn lúc này càng lúc càng sâu, đã không thể xoay chuyển.
Trưởng thôn phủ tay áo, tức giận dẫn mấy người dân ra về.
Sở Minh Nguyệt cố ý đi theo phía sau họ, gọi với ra ngoài: "Mẹ ơi, bưng cá lên đi, họ đi rồi không thì cơm nguội mất."
"Khụ khụ…" Trưởng thôn suýt chút nữa đã tức đến nghẹn hơi. Lúc này ông ta chỉ thấy mất mặt, càng bước nhanh hơn. Tuy mùi hương trong sân khiến ông ta suýt thì không bước nổi, nhưng cuối cùng ông ta vẫn bước từng bước một đi khỏi.
Dù sao ông ta cũng là trưởng thôn, có thứ ngon lành gì mà chưa từng được ăn chứ?
Hôm nay nhà họ Sở lạnh nhạt ông ta rồi sẽ có ngày ông ta bắt họ phải quỳ đến cầu xin.
Đợi tới khi bóng dáng trưởng thôn và mọi người không thấy nữa, Sở Chí Cao mới thở dài một hơi, ngồi phịch xuống ghế, nhíu chặt chân mày.
"Bố, mẹ, hôm nay chúng ta làm vậy có phải hơi quá đáng không? Lỡ sau này trưởng thôn chuyên đi lại gây khó dễ cho nhà mình thì ruộng đất của mình cũng đừng hòng cày cấy tốt được." Sở Chí Cao nói ra nỗi lo lắng của mình.
"Chúng ta làm gì quá đáng? Quá đáng là bọn họ." Sở Khai Điền cũng thở dài, nếu không bị ép đến đường cùng, ai muốn làm to chuyện với trưởng thôn chứ?
"Đúng vậy, tam thúc, ông nội, chúng ta đâu có sai, là họ quá đáng. Cá chúng ta bắt được bằng sức mình, sao phải sung công chia cho cả làng? Họ chính là đỏ mắt ghen tị nên cố ý đến gây chuyện." Sở Minh Nguyệt biết họ đang lo lắng điều gì. Dù sao lương thực trên đồng cũng là nguồn sống chính của cả nhà. Nếu trưởng thôn gây trở ngại trong chuyện này thì họ sẽ mất nguồn lương thực. Chuyện quan trọng như vậy, đương nhiên họ sẽ lo lắng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


