Tần Trì lái xe được gần mười phút, cô đồng đội nhỏ ở ghế phụ vẫn duy trì tư thế ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Giữa chừng, tinh thần thể hoa sen hiện ra, nhưng những cánh hoa còn chưa kịp chạm vào má đã bị cô thu hồi lại.
Tần Trì chợt nhớ tới ánh mắt hai người chạm nhau ở sảnh cục cảnh sát, trong thoáng chốc, đôi mắt cô đã ngập nước.
Hoàn cảnh của Hứa Kiều lại khác, trong nhà không còn bậc trưởng bối nào. Lục Dương coi như là người thân, nhưng cậu bé mới mười sáu tuổi, vẫn còn ở độ tuổi cần được cô chăm sóc.
Thường ngày cô có tỏ ra trưởng thành đến mấy, biết động viên một Tôn Phụ Sơn hay nói lắp, biết chăm sóc một Mạnh Ly kém giao tiếp đi chăng nữa, thì suy cho cùng, cô cũng chỉ mới hai mươi tuổi. Vậy mà đột nhiên lại bị đưa đến đồn cảnh sát.
Trong ba người lúc đó, Tưởng Duệ có mẹ đứng ra bênh vực, Triệu Phong nhìn kiểu gì cũng là kẻ gây chuyện, chỉ có cô rõ ràng là người vô tội, nhưng bên cạnh lại chẳng có lấy một ai.
Sự xuất hiện của anh - tuy chỉ là một người đồng đội - cũng đủ để khơi dậy nỗi tủi thân trong lòng cô. Nếu đổi lại là người ông đã khuất, có lẽ cô đã không phải khóc thầm như thế này.
"Cô có muốn uống trà sữa không? Phía trước có một tiệm đấy."
Liếc nhìn ra ngoài xe, Tần Trì từ từ giảm tốc độ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)