Xe chạy thêm hơn chục phút nữa thì đến phân cục cảnh sát. Lúc này, từ cổ bên trái kéo dài xuống vai trái của Triệu Phong đã sưng tấy lên thành một mảng lớn. Hắn vẹo hẳn đầu sang một bên, lúc bước đi, cái tai phải gần như chạm sát vào bả vai phải.
Vài nhân viên cảnh sát không rõ nội tình đi ngang qua còn lầm tưởng Triệu Phong mới là nạn nhân, tò mò ném thêm vài ánh mắt dò xét về phía Hứa Kiều và Tưởng Duệ.
Đích thân Đại đội trưởng Cao trực tiếp thụ lý vụ án này.
Tới tận lúc đó, Hứa Kiều mới chịu chữa trị vùng cổ cho Triệu Phong. Độc tố được cô dùng tinh thần lực hút ngược ra khỏi cơ thể hắn.
Phần cổ vừa thuyên giảm cơn đau, Triệu Phong lại hoàn toàn đánh mất vẻ tự đắc, hăng hái như lúc mới tới tìm Hứa Kiều. Hắn sa sầm mặt mày, lầm lì ngồi xuống vị trí của mình.
Việc trích xuất camera giám sát đã có đủ bằng chứng chứng minh Tưởng Duệ lẫn Hứa Kiều đều thuộc trường hợp phòng vệ chính đáng. Chỉ duy nhất Triệu Phong là kẻ vi phạm điều luật của căn cứ. Trước những hành vi xâm phạm tài sản và thân thể của Tưởng Duệ, Triệu Phong cũng chỉ đành cúi đầu nhận tội.
Dù Tưởng Duệ là lính Hộ vệ, nhưng vào thời điểm bị tấn công, anh không có trong ca trực, do đó hành vi của Triệu Phong không bị ghép vào tội chống người thi hành công vụ.
Đại đội trưởng Cao lên tiếng:
"Không cần thương lượng gì cả, mọi chuyện cứ giải quyết theo đúng pháp luật..."
Hứa Kiều lập tức dùng ánh mắt ngắt lời anh, rồi quay sang nói với Đại đội trưởng Cao:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)