Hứa Kiều thấy thế lại càng yên tâm cắm cúi ăn tiếp.
Hứa Kiều khó hiểu nhìn anh: "Lần này anh lại ghen tị với tôi chuyện gì nữa?"
Tần Trì: "Ghen tị vì cô mới hai mươi tuổi mà vốn sống đã phong phú như vậy rồi. Có người theo đuổi, lại còn từng vào đồn cảnh sát. So với cô, cuộc sống của tôi có thể nói là trôi qua vô cùng tẻ nhạt."
Hứa Kiều cạn lời: "... Nếu không phải tôi đã khá thân quen với anh rồi, chắc tôi sẽ tưởng anh đang cố tình mỉa mai tôi mất."
Tần Trì bật cười: "Chuyện bị theo đuổi đúng là không có gì đáng ghen tị thật, nhưng việc bị cảnh sát đưa đi thì thú thực là tôi rất muốn thử một lần."
Hứa Kiều cả kinh: "Anh không nói đùa đấy chứ?"
Tần Trì vẫn chưa vội nổ máy xe, anh nhìn cô mỉm cười:
"Cô có bao giờ nghĩ rằng, lần này vào đồn cảnh sát cô cảm thấy tủi thân như vậy là do trước đây chưa có kinh nghiệm không? Đi thêm vài lần cho quen, sau này nếu có gặp phải chuyện tương tự, cô sẽ thấy chẳng có gì to tát nữa."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



