: Đụt, June
Mộ Cẩm đẩy Nhị Thập lên giường.
Ngày hè nóng bức, giường được trải một tầng chiếu ngọc, xuyên thấu như ngọc lưu ly vàng rực rỡ. Da thịt trắng muốt của Nhị Thập nằm trên chiếu ngọc càng thêm chói lọi.
Từ khi Nhị Thập có quý thủy, Mộ Cẩm liền tu tâm dưỡng tính, sống những ngày thanh tâm quả dục. Hàng đêm ôm nàng trong ngực, lửa nóng không phải là không có, có lúc tỉnh dậy, hắn không nhịn được mà xoa bóp mặt nàng, rồi lại xoa xoa tay nàng, mượn việc này để giải tỏa bớt hỏa khí trong lòng.
Nhịn đến tận hôm nay đã là sự kiềm chế cuối cùng của Nhị công tử. Hắn vốn định, khi nào trở lại Mộ phủ sẽ ngắm thỏa thích các cô nương ở Yểm Nhật Lâu. Nhưng gặp cũng gặp rồi, đẹp thì cũng đẹp, nhưng hắn lại không thể nào nổi lên hứng thú. Hắn cho rằng do mới đi xa về, tâm tính phai nhạt. Tối hôm nay, hắn vốn đi để tìm thú vui, nhưng rốt cuộc lại thấy chán muốn chết.
Trở về gặp được nữ nhân này, hắn lại nổi lên hứng thú. Hắn kéo tay Nhị Thập, hỏi: "Cái thứ của nữ nhân kia, đã hết rồi?"
Nhị Thập gật nhẹ đầu.
Mộ Cẩm nở nụ cười, cúi đầu hôn nàng một cái, "Thật ngoan."
Hắn đem cái gật đầu của nàng hiểu rằng là hùa theo lấy lòng. Nhưng Nhị Thập chỉ cảm thấy, dù sao cũng là ngủ một giấc, công tử muốn ngủ thì ngủ thôi.
Đêm nay, Mộ Cẩm đắp khăn lụa lên mắt Nhị Thập. Che được một lúc lại kéo xuống. Hắn dùng bàn tay che mắt nàng. Nàng nhắm mắt. Xuyên qua đôi hàng mi mỏng, hắn cảm nhận được tròng mắt của nàng đang khẽ rung, hắn buông lỏng tay.
Hai mắt Nhị Thập nhắm chặt, chặt đến nỗi nhăn cả mũi lại.
Hắn nhéo nhéo môi nàng rồi lại mổ xuống một cái, ném khăn lụa sang một bên.
Qua hồi lâu, vẫn không thấy che khăn lại, nàng trộm hé một mắt.
Hắn bắt được, cười nói: "Về sau đừng che nữa."
Thiếu đi sự che đậy của khăn lụa, Nhị Thập lại càng thêm lo sợ. Có lẽ là sợ ánh mắt thâm thúy của Nhị công tử, có lẽ là sợ chính mình sẽ mê mẩn, tóm lại nàng vẫn nhắm chặt hai mắt, mắt không thấy thì tâm không động.
Hắn nói: "Ngày mai không phải uống canh tránh thai nữa."
Nhị Thập yên tâm gối lên vai hắn. Nhị công tử ngoài miệng nói đánh nói giết, nhưng đồng thời, hai người ngày càng thắm thiết, nàng cảm thấy hắn ngày càng săn sóc hơn. Băng Sơn Cư địa thế ưu việt, đông ấm hạ mát, lại còn nằm trên chiếu ngọc, Nhị Thập có chút lạnh, rúc vào ngực hắn tìm kiếm hơi ấm.
"Mùa hè ngươi còn sợ lạnh?" Mộ Cẩm chải mái tóc dài của nàng, không chút để ý hỏi: "Chốn kinh thành này, ngươi đã đi nhiều chưa?"
Nhị Thập lắc đầu, không đi được mấy, chỉ thi thoảng đi Nam Hỉ miếu. Mộ phủ không bắt cấm túc, có điều, một ngày ba bữa phòng bếp đưa cơm đúng giờ, nếu bỏ lỡ thì đành phải đến xin phòng bếp. Nàng lần nào cũng vội về để ăn cơm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)