: Đụt, June
Đối với phong hưu thư này của Mộ Cẩm, Mộ lão gia chỉ nói đúng ba chữ: "Ta đã biết."
Tô Yến Tinh muốn cầu kiến Mộ lão gia, lần nữa lại bị đuổi ra khỏi cửa.
Hộ vệ ngoài cửa biết nàng ta đã không còn là Mộ nhị phu nhân, nói ba chữ: "Mời về cho." Nghe thì khách khí, nhưng xưng hô "Nhị phu nhân" đều đã bỏ qua.
Tô Yến Tinh chưa từng chịu đựng nhục nhã tột cùng như vậy. Nàng ta tuy nói là trong lòng ngưỡng mộ Mộ Cẩm, chọn trúng chính là vẻ ngoài và gia thế của hắn, không có tình yêu sâu đậm, tâm ý nho nhỏ này không đáng để nàng ta khiến địa vị thiên kim của mình bị coi thường.
Khoảnh khắc này, Mộ Cẩm đã trở thành nỗi hận khắc sâu trong lòng Tô Yến Tinh.
Trở lại Trạch Lâu, Tiếu ma ma lại tiếp tục kìm nén sự đắc chí, "Tiểu thư, người thân là thiên kim, lại là biểu muội của Chiêu Nghi, cần gì phải ở lại đây chịu đựng sự chèn ép của thứ công tử phóng đãng. Nô tài đã từng này tuổi, cũng đã quá rõ câu "Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây", cái toà Mộ phủ này sớm muộn cũng sẽ suy tàn."
"Đúng vậy a, tiểu thư." Ngân Hạnh ở bên cạnh phụ họa nói: "Tô gia có quan hệ thông gia với Hoàng thất, Mộ nhị công tử không biết đường quý trọng, sau này hắn sẽ phải hối hận. Tiểu thư nhà chúng ta là giai nhân mỹ mạo, có Tô gia phú quý chống lưng, tiểu thư còn phải theo tên Mộ Cẩm này làm gì."
"Ta đối với hắn đã hết hy vọng rồi." Tô Yến Tinh mở miệng, lộ ra bộ mặt dữ tợn: "Có điều, Mộ Cẩm nói rất có đạo lý. Người cưới ta chính là hắn, người hãm hại ta bệnh nặng bệnh nhẹ cũng chính là hắn, kẻ thù chân chính của ta, chính là hắn. Ngân Hạnh, Tiếu ma ma, thu dọn đồ đạc rời khỏi đây. Ngày sau có cơ hội, ta nhất định phải ném nam nhân này vào chỗ chết."
"Vâng." Ngân Hạnh cùng Tiếu ma ma đồng thanh đáp.
Lúc này, Nhị Thập bước ra từ phòng Thập Ngũ.
Tô Yến Tinh nhớ tới ngày đại hôn, Mộ Cẩm đã ngủ lại trên giường người câm này. Dáng người gầy gò của Nhị Thập chiếu vào mắt Tô Yến Tinh, xấu xí không chịu nổi.
Tô Yến Tinh cười lạnh: "Một đôi nam nữ này, ta một tên cũng không bỏ qua."
Nàng ta trở về phòng, "Ngân Hạnh, ngươi đi nói với tên gian tế kia một câu, bằng hữu ở Trấn Nam Thành, Tô tiểu thư ta đồng ý kết giao." Kẻ địch của kẻ địch chính là bằng hữu. Hễ là có oán với Mộ Cẩm, nàng phải lợi dụng cho bằng được.
"Vâng."
Ngân Hạnh vội vàng đi đến chuồng ngựa, tên gian tế kia đã biến mất.
Bởi vì Tô Yến Tinh đã khai tên gian tế ra trước mặt Mộ Cẩm, Mộ Cẩm tự biết thời thế, làm bộ bản thân mình tin đây là gian tế của sòng bạc Trấn Nam Thành, lôi cổ hắn ra ngoài.
Cứ như vậy, Tô Yến Tinh lòng đầy thù hận, bị đuổi ra khỏi Mộ phủ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)