: Đụt, June
Trương Thúy Hoa bưng hai bát tào phớ lên, nói: "Nào, công tử, A Man."
Tào phớ bề mặt nhăn nhúm, lỗ to lỗ bé phủ lên nhau che kín bát, so với tàu phớ Giang Nam thì tàu phớ của Tây Phụ Quan thực sự hợp với từ "thô sơ".
Nhị Thập cầm bát lên, múc một thìa đưa lên miệng, cười cười gật đầu với Trương Thúy Hoa.
Trương Thúy Hoa cũng cười theo: "Tào phớ của chúng ta và Giang Nam không giống nhau, chúng ta lớn lên nơi đại mạc, thích khẩu vị thô khoáng hào sảng thế này."
Đại Đông bước lên: "Mẹ, mẹ đừng nói nữa." Đại Đông sợ Trương Thúy Hoa nói càng nhiều, sắc mặt Mộ Cẩm càng cứng lại.
Quán tào phớ mở lâu như vậy, nhưng ít khi có người phú quý trong kinh thành tới ăn, có thể thấy do không hợp khẩu vị. Loại tào phớ này so với loại Giang Nam thì rẻ hơn, thích hợp với những người bình thường cuộc sống thiếu thốn, không quan trọng khẩu vị. Quán tào phớ làm chính là loại buôn bán bình dân.
"À, đúng, đúng." Trương Thúy Hoa nói: "Mọi người ăn đi."
Mộ Cẩm khuôn mặt cao quý, ngồi ở chỗ này giống như trở thành chiêu bài. Đến quý nhân cũng thích ăn, khẳng định chỗ đó có hương vị độc đáo.
Trương Thúy Hoa vội vàng đi ra đón khách.
Nhị Thập ban nãy ăn bánh bao đã no rồi, có điều thịnh tình không thể từ chối, nàng cứ ăn chậm rãi từng miếng một.
Hoàng Thượng từng nói rằng, Chân Nguyệt Sơn trời sinh thần kinh thô, sau khi có hài tử, suy nghĩ mới tinh tế lên một chút. Nhưng mà, càng tinh tế lại càng xa cách ông hơn.
Mộ Cẩm cảm thấy Nhị Thập cũng có chút thần kinh thô. Có lẽ do khí hậu ở Tây Phụ Quan có vấn đề.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)