Một chút ánh đỏ le lói bừng lên, tựa như ngọn nến chập chờn trong gió. Ánh sáng ấy xuyên qua lớp rèm lụa mỏng, hắt ra một sắc đỏ tươi đến dị hợm.
Qua khe cửa, đôi mắt La Ngọc An cũng bị nhuộm đẫm bởi hồng quang, phủ kín con ngươi đang co rút vì kinh hãi.
Tiếng bước chân của gã đàn ông bên ngoài chợt khựng lại ngay trước cửa phòng cô.
Hai người chỉ cách nhau một cánh cửa gỗ mỏng, mỏng đến mức cô nghe rõ mồn một tiếng gã khô khốc nuốt nước bọt.
Trong không khí, nỗi căm phẫn cùng sự kinh hoàng vô hình đan xen, căng thẳng như những sợi dây đang bị kéo đến cực hạn.
“Cái thứ quỷ quái gì thế này…”
Tiếng lầm bầm run rẩy của gã vang lên, hơi sức dường như đã cạn.
Bỗng nhiên, ngọn đèn đơn độc phía sau lớp rèm lụa tách thành vô số đốm sáng lục tục hiện ra. Cả điện thờ bừng sáng, đỏ rực như một vết thương khổng lồ đang rỉ máu.
Bốn phía kiến trúc vốn chỉ được che chắn bằng những lớp rèm mỏng. Lúc này hồng quang xuyên thấu qua tất cả, phơi bày rõ ràng một bóng đen đang chập chờn di chuyển bên trong.
Kẻ đó, hay đúng hơn là thứ đó — bước ra khỏi bóng tối dưới ánh sáng đỏ lòm. Thân hình gầy guộc khẳng khiu, tư thế di chuyển vặn vẹo quái dị, khoác trên mình vạt áo dài thướt tha kéo lê trên mặt đất.
Cánh cửa phát ra một tiếng “cạch” khe khẽ, tầm nhìn của La Ngọc An lập tức bị che khuất.
Gã đàn ông bên ngoài vì quá sợ hãi mà lùi lại, lưng dán chặt vào cánh cửa phòng cô.
La Ngọc An lùi về sau một bước. Ngẩng đầu lên, cô thấy hồng quang bên ngoài càng lúc càng rực rỡ, hắt bóng gã đàn ông lên cánh cửa rõ mồn một.
“Có người sao? Kẻ nào giả thần giả quỷ… Khục… ặc… ặc…”
Tiếng chửi bới đột ngột đứt đoạn. Thay vào đó là những âm thanh nghẹn ứ nơi cổ họng, thứ thanh âm khiến người ta liên tưởng đến sự xé toạc da thịt, khiến da gà nổi khắp toàn thân.
Đôi mắt La Ngọc An đờ đẫn nhìn vệt chất lỏng đang loang ra trên cánh cửa. Cô gần như có thể tưởng tượng ra cảnh máu tươi vừa rồi đã bắn tung tóe lên đó như thế nào.
Ngay sau đó, một tiếng hét sắc lạnh xé toang không gian, là tiếng hét của người nữ tử tù còn lại.
Tiếng thét chói tai đầy khiếp đảm hòa lẫn với những âm thanh rên rỉ yếu ớt trước khi chết của gã đàn ông, xuyên thẳng vào màng nhĩ cô.
Cô không tận mắt nhìn thấy gã bị tấn công ra sao, nhưng hai kẻ ở phòng bên chắc chắn đã chứng kiến tất cả.
Trước khi bị đưa đến đây, La Ngọc An đã ở ngục Du Lâm nửa tháng. Những người xung quanh cô đều là phạm nhân tử hình mang tâm địa tàn nhẫn. Như người phụ nữ ở phòng bên nghe nói ả cùng chồng gây ra hàng chục vụ cướp của giết người rúng động suốt mười năm, rồi cuối cùng lại tự tay sát hại chồng vì chia chác tài sản.
Một bàn chân bị chặt lìa, lẻ loi nằm trên hành lang.
Trong khoảnh khắc, mọi giác quan của cô như bị đánh thức. Khứu giác trở nên nhạy bén đến đáng sợ. Sau một hơi hít sâu, mùi máu tanh nồng trộn lẫn với hương hoa kỳ lạ xộc thẳng vào đại não, dội lên từng đợt choáng váng.
Một cái chân đứt lìa không khiến cô sợ hãi đến vậy, bởi nửa tháng trước cô đã chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng hơn thế nhiều.
Nhưng vũng máu tươi chảy ra từ cái chân kia lại đang chậm rãi biến hóa, kết thành từng sợi tơ đỏ, nối thẳng vào bên trong điện thờ.
Cảnh tượng ấy vượt xa mọi tưởng tượng điên rồ nhất.
Máu… sao có thể hóa thành tơ?
Không chỉ một sợi.
Từ những xác chết tán loạn trên mặt đất, cho đến những mảnh thịt vụn li ti, tất cả đều đang run rẩy mọc lên những sợi tơ đỏ. Tựa như có một bàn tay vô hình đang kéo chúng đi, từng chút một thu hết vào trong điện thờ.
La Ngọc An nhìn thấy một bóng hình kỳ quái đứng sừng sững giữa điện. Những sợi tơ đỏ gắn chặt vào thân mình hắn, khiến hắn trông chẳng khác nào một con rối khổng lồ.
Con rối ấy bị những sợi chỉ máu kéo động. Bóng đen của hắn phóng đại trên lớp mành che, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể bước ra khỏi điện thờ.
Nỗi sợ hãi ghim chặt vào lồng ngực. La Ngọc An không dám nhìn thêm, nhưng thân thể lại cứng đờ, không thể nhúc nhích.
Cô chỉ biết dốc hết sức bình sinh ghì chặt cánh cửa, hy vọng tấm gỗ mỏng manh này có thể bảo vệ mình khỏi con quái vật kia.
Nhưng mọi nỗ lực đều vô ích.
Cùng với hai tiếng thét chói tai và âm thanh cửa phòng bị phá tan, La Ngọc An cảm thấy thân mình bỗng nhẹ bẫng, rồi bị hất văng ra phía sau.
Cánh cửa bật tung. Mấy sợi tơ đỏ quấn chặt lấy cô, kéo tuột cô vào thế giới đẫm máu bên ngoài.
Thế giới vốn chỉ nhìn thấy qua khe cửa giờ đây phơi bày trần trụi. Mặt đất đỏ rực một màu. Những cánh cửa khác cũng đã bật mở, hai kẻ còn lại cũng đang bị tơ đỏ kéo lê trên sàn.
Người đàn bà ra sức giãy giụa.
Gã đàn ông điên cuồng cào cấu những sợi tơ quấn quanh thân.
Chỉ có La Ngọc An bất động, không dám phản kháng.
Ánh mắt cô dán chặt vào điện thờ đang rực lên ánh đỏ kinh người.
Bóng hình mang theo vô số sợi tơ đỏ tiến lại gần bức rèm lụa. Những sợi chỉ máu kéo căng tấm mành ra ngoài, để lộ hình dáng thật sự.
Đầu hắn cúi thấp, gương mặt ẩn khuất sau mái tóc dài đen nhánh như dòng nước. Thân thể bị bao bọc trong bộ y phục trắng cổ quái, bên trong dường như trống rỗng, không hề có huyết nhục.
Hai ống tay áo trắng dài thượt kéo lê trên sàn, từ đó vươn ra vô số sợi chỉ máu đỏ rực.
Giống người… mà lại không phải người.
Chẳng mấy chốc, cả khoảng sân đã biến thành một lồng giam khổng lồ đan xen bởi những sợi chỉ máu, chia cắt thế giới trước mắt thành từng mảnh vụn.
Quái vật áo trắng dẫm lên những sợi tơ ấy, hệt như một con nhện trắng bò trên tấm mạng nhện đỏ rực.
Những sợi chỉ máu treo các mảnh thịt vụn đưa đến trước mặt hắn. Ống tay áo khẽ phủ xuống như có linh tính. Sau vài tiếng nhai nuốt vang lên từ khoảng không vô định, những khối thịt nhanh chóng biến mất không dấu vết.
La Ngọc An nhanh chóng hiểu ra chân tướng tàn khốc: bốn kẻ tử tù bọn họ chẳng qua chỉ là những món mồi ngon được dâng tận miệng quái vật.
Cứ ngỡ đã tìm thấy con đường sống, nào ngờ lại đâm thẳng vào vực sâu tử vong.
Trong cơn choáng váng, cô nhìn thấy con quái vật giẫm lên mạng lưới tơ máu, chậm rãi tiến về phía người đàn ông còn lại.
Kẻ nọ giãy giụa điên cuồng, tiếng kêu gào hoảng loạn xé toang màn đêm. Chính sự ồn ào ấy đã khiến gã trở thành mục tiêu đầu tiên.
Ống tay áo vừa nuốt chửng huyết nhục vẫn trắng muốt tinh khôi, nhẹ bẫng như làn mây phủ xuống đầu người đàn ông. Chỉ trong chớp mắt, sắc đỏ phun trào, hóa thành vô số sợi chỉ dài rút ra từ dưới tay áo, khiến mạng lưới tơ hồng trong sân càng lúc càng dày đặc, chằng chịt như một tấm lưới khổng lồ.
La Ngọc An nhắm nghiền mắt.
Cô không phí sức gào thét như người nữ tử tù kia, chỉ siết chặt mi mắt, đây thói quen cô vẫn thường làm mỗi khi phải đối diện với nỗi kinh hoàng vượt quá sức chịu đựng.
Ngay sau đó, tiếng thét của người đàn bà cũng đột ngột lịm tắt.
Trong không trung, mùi hoa nồng nàn quyện lẫn vị tanh của máu càng lúc càng đặc quánh, khiến lồng ngực cô thắt lại vì nghẹt thở.
Cô biết chuyện gì đã xảy ra.
Và cũng biết điều gì sắp đến.
Dù không thốt lên lời, nhưng toàn thân cô vẫn run rẩy bần bật.
Con quái vật đã đứng ngay trước mặt cô.
Ống tay áo mềm mại mang theo mùi hương kỳ lạ, chậm rãi phủ kín tầm nhìn.
Đến rồi.
Cuối cùng cũng đến rồi.
Cổ cô bỗng đau nhói như bị thứ gì đó cắn mạnh. La Ngọc An nhắm mắt chờ đợi cái chết, chờ đợi khoảnh khắc đầu mình bị cắn đứt lìa.
Thế nhưng cơn đau sắc lẹm trong tưởng tượng lại không hề ập tới.
Ống tay áo đang bao phủ lấy cô bỗng khựng lại, rồi bắt đầu run rẩy dữ dội.
Trước mắt La Ngọc An bỗng bừng sáng.
Những sợi tơ máu trói chặt cơ thể cô bất ngờ buông lỏng, rơi xuống lả tả.
Con quái vật đứng trước mặt cô đột nhiên khom người xuống.
“Oẹ…”
La Ngọc An ngã phịch xuống đất, ngơ ngác nhìn quái vật kia bò rạp trên sàn rồi nôn ra một búng máu đen đặc.
Lưng hắn cong gập lại, để lộ những gai xương tua tủa như muốn đâm thủng lớp áo trắng mỏng manh. Sau cơn nôn mửa, thân thể hắn lại bị những sợi chỉ máu treo ngược lên không trung.
Hắn liếc nhìn cô một cái.
Chỉ một ánh nhìn thôi cũng đủ khiến sống lưng cô lạnh toát.
Rồi tựa như con diều đứt dây, hắn nhanh chóng rút lui về phía tòa điện thờ đang rực ánh hồng quang.
Những sợi chỉ máu vẫn treo lơ lửng khắp nơi.
Gian sân bỗng rơi vào tĩnh mịch tuyệt đối.
Chỉ còn lại mình cô đứng giữa bãi chiến trường đẫm máu.
La Ngọc An rùng mình một cái, lồm cồm bò dậy, loạng choạng lao về phía cửa viện.
Cửa đã bị khóa chặt.
Bên ngoài vang lên tiếng trò chuyện thản nhiên của hai bà lão.
“Bên trong im ắng rồi. Thị Thần chắc đã hấp thu xong "ác" lần này, ngày mai có thể bắt đầu kết kén.”
“Ừm, đồ dùng cho nghi thức đều đã chuẩn bị xong. Cứ yên tâm.”
Bàn tay La Ngọc An run bắn rồi rụt lại.
Cô cuối cùng cũng tỉnh táo nhận ra: nếu lúc này gõ cửa, hai kẻ bên ngoài chắc chắn sẽ giết cô diệt khẩu.
Nơi này bí ẩn mà quyền lực.
Mạng sống của cô trong mắt họ chẳng đáng một xu.
Không thể thoát thân, mà gian sân tứ phía lại quá trống trải. Chỉ cần đến sáng, họ nhất định sẽ phát hiện ra cô.
Ngay trong khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, hình ảnh em gái bỗng hiện lên trong tâm trí.
Ánh mắt rệu rã của cô dần trở nên kiên định lạ thường.
“Không… mình chưa thể chết ở đây.”
Hừng đông ló rạng.
Ngày rằm, tháng quỷ.
Vầng trăng tròn còn vương sắc đỏ nơi chân trời.
Hai thị nữ tóc hoa râm cầm đèn lồng mở cửa viện, chuẩn bị cho nghi thức trọng sinh của Thị Thần.
Thế nhưng thứ đập vào mắt họ không phải là gian sân trống vắng, mà là mạng lưới tơ máu từ đêm qua vẫn còn nguyên vẹn.
“Bốp…”
Chiếc đèn lồng rơi xuống đất, lửa bốc lên rừng rực.
Gương mặt hai bà lão trắng bệch.
“Sao có thể như vậy được… Thị Thần vẫn chưa vào giấc ngủ sâu?”
Ba vệt máu trong sân hiện rõ mồn một.
Nhưng tuyệt nhiên không thấy dấu vết của kẻ cuối cùng.
“Hỏng rồi… tế phẩm lần này có vấn đề!”
“Mau! Bảo họ đưa thêm tế phẩm tới đây, không thể chậm trễ!”
Cửa viện lại đóng sầm trong cơn hoảng loạn.
Một lúc sau, cửa lại mở.
La Ngọc An đang ẩn mình dưới khe hở tối tăm của hành lang, nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn vang lên ngay phía trên. Một người khác bị trói và ném mạnh xuống sàn.
Tiếng người rời đi.
Gian sân lại chìm vào khoảng lặng kéo dài.
“Tí tách… tí tách…”
Chất lỏng đỏ thẫm từ khe hở hành lang nhỏ xuống ngay cạnh nơi cô nằm.
La Ngọc An cố nén cơn buồn nôn, kiên nhẫn chờ đến khi nắng chiều đã phủ kín quá nửa sân mới dám cẩn thận ló đầu ra.
Mạng lưới tơ máu đã biến mất.
Tòa điện thờ lộng lẫy ở trung tâm tỏa sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời, đẹp đẽ đến mức như thể cơn ác mộng đêm qua chưa từng tồn tại.
Đúng lúc ấy, cửa viện lại có động tĩnh.
La Ngọc An vội vàng rụt người lại.
“Nhất định phải tìm ra kẻ đó!”
Giọng bà lão hạ thấp, đầy sát ý:
“Ả đã làm ảnh hưởng đến việc Thị Thần kết kén, không thể để ả tiếp tục quấy nhiễu.”
“Thưa thị nữ, tìm thấy rồi thì xử lý thế nào?”
“Giết.”
Cuộc đối thoại lạnh lẽo vang lên ngay trên đầu.
La Ngọc An khẽ rùng mình.
Cô biết rõ gian sân này chỉ rộng bấy nhiêu, sớm muộn gì họ cũng sẽ lật tung từng góc lên.
Ánh mắt tuyệt vọng của cô chậm rãi dời về phía điện thờ rực rỡ kia.
Một ý nghĩ điên rồ bất chợt nảy ra trong đầu.
Nếu nơi này không còn chỗ trốn…
Vậy thì trốn vào chính nơi đáng sợ nhất thì sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


