: Yang Hy.
Tuy là như thế, nhưng khi gặp lại đám Đặng San, khóe mắt Khương Tuệ vẫn đỏ hồng.
Vương Lan hỏi: “Khương Tuệ, mắt cậu làm sao vậy? Bị muỗi cắn sao?”
Tháng tư đâu ra có muỗi chứ?
Cũng may cô nàng chỉ nói vậy, không có hỏi đến cùng.
Qua vài ngày lại đến kỳ nghỉ hằng tháng, vất vả một tháng chỉ để chờ hai ngày được về. Khương Tuệ ngồi xe buýt về nhà, vừa vặn gặp được Khương Thủy Sinh đang ra ngoài.
“Ba, ba đi đâu vậy?”
Khương Thủy Sinh nói: “Dì Hồng nói, Lương Thiên Nhi nhà bọn họ mất tích, đều là hàng xóm, ba hỗ trợ tìm giúp bọn họ.”
Nói xong ông liền cầm ô ra ngoài, bầu trời âm u, trời sẽ sớm đổ mưa. Tuy Lương Thiên Nhi không tốt lành gì, nhưng Khương Tuệ cũng không có ác ý với cô ta lắm, mất tích là chuyện lớn, Khương Tuệ nói: “Con cất cặp rồi ra ngoài cùng ba.”
Cô vội vàng chạy ra, theo Khương Thủy Sinh ra ngoài, đi dọc theo đại viện không bao lâu thì gặp dì Hồng tiều tụy.
Khương Tuệ đỡ lấy bả vai bà: “Dì Hồng, dì đừng hoảng, đã báo cảnh sát chưa?”
Hồng Lệ Vân gật đầu, bắt lấy tay Khương Tuệ như cọng rơm cứu mạng: “Tuệ Tuệ, con cũng là người trẻ tuổi, con nói xem Thiên Nhi nhà dì có khả năng đi chơi ở đâu đó rồi làm mất điện thoại không?”
Nhưng Hồng Lệ Vân cũng biết, cách nói này không đáng tin. Con gái của bà mê chơi, thường xuyên dạo hộp đêm, còn Khương Tuệ vẫn là học sinh, sẽ không đến những chỗ đó. Hơn nữa Lương Thiên Nhi rất mê chơi di động, di động mất sẽ lập tức mua cái mới.
Khương Tuệ an ủi người mẹ bất lực này: “Có khả năng, chúng ta cùng nhau tìm xem, cảnh sát cũng đang tìm người, rất nhanh sẽ có tin tức thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



