: Yang Hy.
Khương Tuệ kể cho anh nghe về bệnh tình của ba mình, cô có chút mờ mịt bất lực, vòng đi vòng lại, cuối cùng vẫn trở lại thời điểm Trì Yếm trở thành cọng rơm cứu mạng.
Trì Yếm nhíu chặt mày, Khương Thủy Sinh xảy ra vấn đề về gan.
Khương Tuệ hốc mắt ửng đỏ, cô cúi người: “Cảm ơn anh.” Cô biết đây là một chuyện khó khăn cỡ nào, cho nên Trì Nhất Minh đã từng quá đáng với cô, cô vẫn xem bọn họ là ân nhân.
Khương Tuệ trở lại bệnh viện, Khương Thủy Sinh đang nhìn ngoài cửa sổ, ánh trăng bao phủ cửa sổ, bên ngoài chỉ có thể nhìn thấy trăng.
Nghe thấy tiếng bước chân của Khương Tuệ, Khương Thủy Sinh hoàn hồn: “Tuệ Tuệ.”
“Ba.” Khương Tuệ vội vàng nở nụ cười, “Con đem quần áo đến rồi.”
Khương Thủy Sinh che lại nỗi ưu sầu trong mắt, ánh mắt nhu hòa xuống, hai cha con không ai đề cập đến căn bệnh khó giải quyết này.
Khương Thủy Sinh nói: “Tháng sáu con phải thi đại học, bác cả sẽ đến chăm ba, con về trường học đi.”
Lúc trước Khương Tuệ vì muốn đi kiểm tra với Khương Thủy Sinh nên đã xin trường nghỉ ba ngày, nghe ông nói vậy cô muốn cự tuyệt, nhưng nhìn thấy khuôn mặt tiều tuỵ của ông, khoé môi giật giật: “Vâng.” Ở trong lòng cô, sức khỏe của người nhà khẳng định quan trọng hơn việc học tập, nhưng Khương Thủy Sinh hiển nhiên không cho là vậy, cô ở lại ông càng bất an.
Khương Thủy Sinh nhẹ nhàng thở ra.
...
Mấy ngày Khương Tuệ không đi học, giáo viên cũng không giải thích nguyên nhân cụ thể, lúc Trì Nhất Minh đi học, thấy chỗ cô trống liền hỏi cậu mập: “Khương Tuệ đâu?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)