: Yang Hy.
Nói đến việc theo đuổi người ta, Thủy Dương tự nhận có kinh nghiệm nhất, vì thế hắn tranh thủ lúc rảnh rỗi góp nhặt vài cuốn sách đưa cho ông chủ: “Anh xem thử đi, tất cả đều là kinh nghiệm của người đi trước, trai xấu cũng có thể theo đuổi được người đẹp.”
Trì Yếm liếc mắt nhìn bìa sách hoa hòe loè loẹt, rồi lạnh lùng nhìn Thủy Dương: “Cầm đi.”
“Anh thật sự không cần sao?”
“Không cần.”
Thủy Dương nhụt chí cầm sách ra ngoài, vừa đi ra liền thấy một cậu nhân viên đang nơm nớp lo sợ đứng ngoài cửa. Thương nhân mà lúc trước Trì Yếm lôi kéo đến tên là Lưu Hi, cậu nhân viên này phụ trách liên lạc với Lưu Hi, cậu ta vẻ mặt đau khổ: “Anh Dương, hôm nay tâm tình của ông chủ vẫn rất kém sao?”
Thủy Dương đồng tình nói: “Đúng vậy, bề ngoài lạnh băng, bên trong vô tình, đi đi.”
Cậu nhân viên ủ rũ cụp đuôi đi vào.
Thủy Dương phủi phủi cuốn sách trong tay, nhẹ nhàng thở ra. Tam gia chặn ngang một chân, làm cho sự việc vốn thuận lợi trở nên thấp thỏm khó dò. Hắn đoán được Trì Yếm muốn làm gì, nhưng hiện tại bởi vì Khương Tuệ, lại có chút bó tay bó chân, tính tình không tốt là bình thường, một người đàn ông bò từ tầng dưới chót lên như Trì Yếm, trong lòng loanh quanh lòng vòng quá nhiều, chắc hẳn sắp nghẹn thành biến thái rồi.
Mùa xuân tháng tư, Cửu Trung có kết quả thi thử.
Tới gần tháng sáu, khắp trường ngập trong bầu không không khí khẩn trương, Mã Ức Giai nhận được kết quả liền khóc, cô nàng vẫn luôn là học bá được cả phòng công nhận, trước kia còn có thể đứng trong top 20 người đứng đầu khối, trong lớp thì đứng trong top 3, nhưng mà lần này Mã Ức Giai xếp hạng năm trong lớp, xếp hạng 46 toàn khối.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

