: Yang Hy.
Trì Yếm giật giật khóe miệng, sau một lúc lâu cũng không cười nổi. So với việc tin đây là nói thật, anh càng cảm thấy Khương Tuệ đang lừa mình. Quả thật, lời này rất giống gạt người, dù sao hiện giờ anh còn chưa phải Trì Yếm của sau đó, rất nhiều chuyện sau đó đã làm, hiện giờ đều chưa làm.
Sàn nhà lạnh băng, anh nỗ lực xua tan dược tính trong thân thể.
Dược tính lúc đầu rất mãnh liệt, nhưng sau đó không còn mạnh lắm, chỉ là lúc này không có sức lực, anh nhắm mắt: “Đi ra ngoài.” Dưới thân còn dâng trào, anh phải chật vật hơn nhiều.
Mùa xuân tháng ba còn mang theo se lạnh, thân thể Trì Yếm đổ đầy mồ hôi, bị gió thổi qua có chút lạnh, trong thân thể lửa đang thiêu đốt, làn da lại một mảnh lạnh băng.
Khương Tuệ liếc nhìn anh một cái, xoay người đi ra ngoài.
Khương Tuệ lười để ý đến người người đàn ông khẩu thị tâm phi này, cô liếc nhìn chiếc áo sơmi của anh bị Lương Thiên Nhi cởi ra, áo khoác cũng không biết ném ở chỗ nào. Dù sao vào một đêm mùa xuân thế này, chỉ nhìn anh một cái cũng cảm thấy lạnh.
Cô vươn tay, cởi nút áo sơmi cho anh, từ ngực cởi xuống.
Trì Yếm dùng một loại ánh mắt kỳ lạ nhìn cô, tựa như hoài nghi trong thuốc này còn có tác dụng gây ảo giác.
Khương Tuệ gắt gao nhìn chằm chằm cúc áo, cô không nhìn Trì Yếm.
Trì Yếm đột nhiên cầm tay cô, không nói một lời.
Hai người đều không nói lời nào, Khương Tuệ thật sự chịu không nổi ánh mắt của anh, chỉ có thể nói: “Anh phối hợp một chút.” Đây cũng không phải đang chơi trò chơi.
Trì Yếm mím môi buông lỏng tay, anh để đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại kia cởi cúc áo ra.
Khương Tuệ an ủi chính mình, coi như là thay quần áo cho thú cưng. Cởi áo sơmi xong, cô lại nâng Trì Yếm dậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



