Có động tĩnh từ phía sau truyền đến, Giang Thư Dư quay đầu lại, ánh mắt cô ấy chạm vào đôi mắt rành đời của mẹ mình. Bí mật có có thể mở miệng lại bị vạch trần trước mặt người khác. Giang Thư Dư hoảng sợ cất điện thoại rồi bỏ chạy về phòng.
May mắn thay, mẹ cô ấy không đuổi theo để vặn hỏi mà để lại cho cô có đủ không gian để hoàn hồn.
Một ngày sau khi hai mẹ con họ chuyển đi, quả nhiên là Tưởng Văn Nghĩa vẫn thấy chết không sờn mà liên lạc nhưng mẹ Giang từ chối trả lời điện thoại rồi thẳng tay chặn số.
Giang Thư Dư nhìn hành động của mẹ: “Người đó sẽ ra sao?”
"Không biết nữa, thế nhưng đây chính là hậu quả mà tự ông ta gây ra." Mẹ Giang mềm mỏng nhưng không hề yếu đuối, tuy thân thể đã tàn tật nhưng đầu óc lại luôn luôn lý trí: "Thư Dư, đừng nghĩ là mẹ lạnh lùng, cũng đừng thông cảm với người đàn ông đó. Ông ta đã để lộ địa chỉ của chúng ta, không thèm để ý gì đến sự an toàn của chúng ta. Ông ta không phải là dạng tốt lành gì cả.”
Hai mẹ con đồng lòng thì cũng chẳng có gì đáng sợ cả.
Buổi chiều, Giang Thư Dư đang bóp chân cho mẹ thì ngoài nhà có tiếng chuông cửa vang lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
