Để chăm sóc mẹ, Giang Thư Dư bắt đầu học ngoại trú, vốn tưởng rằng cuộc sống của mình sẽ bình yên trở lại nhưng không ngờ sau khi khai giảng không lâu, Tưởng Văn Nghĩa đã trực tiếp tìm đến trường, gọi tên đòi gặp Giang Thư Dư.
Đã lâu không gặp, Tưởng Văn Nghĩa trở nên thê thảm hơn, bỗng chốc đã già đi cả chục tuổi.
Ông ta bắt đầu chơi chiêu tình thân, mỗi ngày đều đến trường “thăm nom” con gái, ngụ ý rằng nếu như mẹ Giang không giúp ông ta thì ông ta sẽ còn tiếp tục quấy rầy.
Mẹ Giang đã báo cảnh sát nhưng Tưởng Văn Nghĩa lại không gây ra tổn hại thực sự nào cho họ, với tư cách là một người cha, việc ông ta đến thăm con gái là điều dễ hiểu, cảnh sát không thể nào kết tội ông ta được.
Chuyện của Giang Thư Dư dần làm dấy lên làn sóng chỉ trích trong trường. Không biết bắt đầu từ đâu, tin đồn dần dần chuyển thành "con gái vong ân phụ nghĩa, không nhận cả ba ruột."
Người tự cho rằng mình là chính nghĩa đã đổ trà sữa lên người Giang Thư Dư.
Cô gái đứng ở giữa, cô đơn và bất lực.
Một chiếc áo khoác lớn bất ngờ che chắn cho cô ấy từ phía sau, giọng nói mỉa mai của Tạ Nhiên truyền khắp quán trà sữa: “Ê, bây giờ mà vẫn còn có người chơi trò bắt nạt này à.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
