Từ việc tỏ tình đã có thể nhìn ra Hứa Gia Thời có một sự kiên nhẫn cực kỳ đáng sợ, anh có thể kiềm chế mong muốn của bản thân mình để yêu thương, bảo vệ Đào Ấu Tâm, điểm này quả thực rất hiếm ai có được.
"Tình cảm của hai cậu luôn tốt đẹp như vậy, có lúc nào cảm thấy bị thiếu đi sự nhiệt tình hay gì không?"
“Không có, tớ cảm thấy rất tốt, tớ thích sự hạnh phúc ổn định.” Cô còn ước gì cả đời này có thể mãi đơn giản như vậy.
Cuộc trò chuyện giữa hai người họ cứ thế mà kéo dài đến một giờ sáng mới kết thúc.
Mà lúc này, Tạ Nhiên vừa trở về nhà, trên tay anh ấy còn đang cầm theo một món quà.
Ba tiếng trước, anh ấy cùng bạn bè trở về trường học thì bắt gặp Giang Thư Dư đang ở dưới lầu ký túc xá.
Cô gái mặc trên mình một chiếc váy dài màu kem, khí chất đầy tao nhã, dưới ánh đèn đường trông cô ấy thật dịu dàng, thanh tao.
Tạ Nhiên ngây người ra, các bạn cùng phòng của anh ấy hú hét, cười lớn rồi khoác vai nhau rời đi.
“Trước đây tôi đã nợ cậu rất nhiều ân tình.” Giang Thư Dư khéo léo nói rằng cô ấy vì muốn báo đáp ân tình nên mới đến tặng món quà sinh nhật này cho Tạ Nhiên.
Tạ Nhiên hừ một tiếng: “Tôi không có bảo cậu phải báo đáp.”
“Cần báo đáp chứ.” Trong cơn gió vào đêm tối, cô gái ngẩng đầu lên, mái tóc ngắn trước đó của cô ấy giờ đã dài đến ngang vai, mái tóc trông mềm mại và chắc khỏe: “Tôi luôn ghi nhớ ân tình của cậu.”
Một năm trước, Giang Thư Dư nhận được cuộc gọi khẩn cấp từ hàng xóm nói rằng có một người đàn ông trung niên đã đến nhà cô ấy, mẹ Giang yêu cầu ông ta rời đi nhưng người đàn ông đó vẫn ở lì ngoài cửa mà không chịu rời đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
